VANEWS

Trận chiến ngoại tệ sắp tới

Đồng Yên Nhật và Nhân Dân Tệ Trung Quốc, ảnh minh họa chụp trước đây.


Nghe bài tường thuật
Trong khi đồng Mỹ Kim cứ lên giá liên tục so với các ngoại tệ chính yếu khác thì đồng Yen của nền kinh tế đứng hàng thứ ba thế giới là Nhật Bản lại sụt giá mạnh và còn có thể sụt nữa. Vì sao lại như vậy và hậu quả cho các nền kinh tế khác trên thế giới sẽ là gì? Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu nguyên do và ảnh hưởng của sự chuyển động ấy qua phần phân tích cùa chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Xin quý thính giả theo dõi cách Việt Long nêu vấn đề như sau đây.

Thế giới sẽ gặp biến động về ngoại hối

Việt Long: Xin kính chào ông Nghĩa. Cách đây một tháng, khi Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF đưa ra một dự báo bi quan về tình hình kinh tế toàn cầu, thì trên diễn đàn này ông nói đến việc Mỹ Kim lên giá so với các ngoại tệ khác và nhấn mạnh là thế giới sẽ gặp nhiều biến động về ngoại hối. Từ mấy ngày qua, người ta lại thấy đồng Yen của Nhật sụt giá mạnh so với tiền Mỹ và nhiều loại ngoại tệ khác. Nhật Bản có sản lượng kinh tế đứng hàng thứ ba của thế giới sau Hoa Kỳ và Trung Quốc và là một quốc gia xuất cảng rất mạnh. Khi tiền Nhật sụt giá như vậy thì ảnh hưởng sẽ ra sao cho các nền kinh tế khác? Chúng tôi nêu vấn đề trong mục đích tìm hiểu về những biến động ngoại hối mà ông đã nhắc đến từ tháng trước.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa rằng hôm Thứ Ba 17 vừa qua, Thủ tướng Nhật là ông Shinzo Abe loan báo quyết định giải tán Quốc hội để tổ chức bầu cử sớm vào ngày 14 tháng tới. Việc ấy xảy ra sau khi có thống kê xác nhận kinh tế Nhật lại bị suy trầm nữa trong Quý Ba vừa kết thúc vào Tháng Chín. Trước đó, vào ngày 31 Tháng 10, Ngân hàng Trung ương Nhật cũng quyết định sẽ lại bơm thêm tiền theo phương pháp gọi là "gia tăng mức lưu hoạt có hạn định" hay "quantitative easing" gọi tắt là QE với số lượng cực lớn, dự trù là tương đương với hơn 700 tỷ đô la mỗi năm, cho đến khi kinh tế ra khỏi suy trầm hoặc lạm phát lên tới 2% thì mới ngưng.


   Khi đồng Yen mất giá thì hàng hóa của Nhật lại trở thành rẻ hơn, tức là dễ xuất khẩu hơn, nên sẽ gây sức ép cho các nền kinh tế sống nhờ xuất khẩu, thí dụ như kinh tế Đức và Trung Quốc.

-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Những biến cố dồn dập ấy giải thích vì sao tiền Nhật mất giá so với các ngoại tệ khác như Mỹ Kim hay đồng Euro của Âu Châu. Nếu nhìn trong dài hạn thì việc đồng Yen mất giá là sự chuyển động dễ hiểu với hậu quả có thể là một trận chiến về ngoại tệ giữa các nền kinh tế lớn trên thế giới khiến nhiều quốc gia khác, kể cả Trung Quốc, sẽ lâm vào khó khăn trong các năm tới.

Việt Long: Chúng ta lần lượt tìm hiểu hiện tượng này để phần nào thấy trước được biến động ấy. Trước hết, xin ông nói về kinh tế Nhật và những lý do khiến tiền Nhật sẽ còn mất giá nữa.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Nhật Bản có vấn đề trường kỳ là nạn dân số sút giảm với tỷ trọng rất lớn của người cao niên lớn tuổi – mà người ta gọi là nạn lão hóa dân số. Lý do sâu xa này khiến mức tiêu thụ sút giảm và hàng họ mất giá. Trong khi đó, vì mở ra làm ăn với toàn cầu, kinh tế Nhật vẫn có ưu điểm là nơi đầu tư ổn định khiến thiên hạ trút tiền mua đồng Yen để tìm cơ hội kiếm lời trên thị trường Nhật. Kết hợp hai chuyện 1) dân số và tiêu thụ giảm khiến kinh tế bị nạn giảm phát – disinflation – và 2) nội tệ lên giá dẫn tới hiện tượng giá cả trong nước sụt đều làm người dân càng tiết kiệm và đình hoãn chi tiêu để chờ khi giá hạ hơn nữa. Hoàn cảnh éo le ấy khiến các doanh nghiệp Nhật bị điêu đứng. Đầu tư giảm vì mức lời sụt dẫn tới việc cắt lương và mở ra vòng xoáy lẩn quẩn: lương hạ càng đánh sụt mức tiêu thụ và làm kinh tế đình trệ.

Sự chuyền động lớn này giải thích vì sao kinh tế Nhật bị suy trầm liên tục từ hai thập niên đã qua. Thế rồi, chiếm đa số áp đảo sau cuộc bầu cử vào cuối năm 2012, Chính quyền của Thủ tướng Abe mới áp dụng chánh sách cải cách táo bạo, được gọi là Abemomics, nhắm vào ba hướng gọi là "ba mũi tên". Thứ nhất là cố tình gây lạm phát qua biện pháp tăng chi để bơm tiền vào kinh tế theo cái ý khuyến khích dân chúng hãy mua ngay đi kẻo mai này hàng lên giá. Thứ hai là cải tiến môi trường kinh doanh để khuyến khích doanh nghiệp đầu tư bằng cách giảm thuế doanh nghiệp, khi đó thuộc loại cao nhất địa cầu. Thứ ba là cải tổ toàn bộ cơ chế kinh tế, xã hội và chính trị Nhật để tìm sức bật mới.... Việc tăng chi chưa có kết quả thì Ngân hàng Trung ương Nhật áp dụng biện pháp tăng mức lưu hoạt, tức là bơm thêm tiền vào kinh tế, với một số lượng tương đối cao gấp đôi Hoa Kỳ. Vì thế mà tiền Nhật mới mất giá. Khi đồng Yen mất giá thì hàng hóa của Nhật lại trở thành rẻ hơn, tức là dễ xuất khẩu hơn, nên sẽ gây sức ép cho các nền kinh tế sống nhờ xuất khẩu, thí dụ như kinh tế Đức và Trung Quốc.

Đồng đôla Mỹ và euro Âu Châu. AFP PHOTO.
Việt Long: Xin được hỏi ông một câu là vì biện pháp tăng chi ngân sách, Nhật Bản hiện mắc nợ nhiều nhất, có thể lên tới 250% tổng sản lượng kinh tế. Thưa ông, đấy không là một vấn đề sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa rằng đấy là một vấn đề, nhất là khi ta nhớ đến khoản tiền lời phải thanh toán, có khi chiếm một tỷ trọng lớn của các khoản chi ngân sách như nếu phân lời đi vay mà lên tới 2% thì tiền lời sẽ lên tới 80% của số tổng thu về thuế khóa.

Nhưng, có một thực tế văn hóa và tâm lý mà mình nên chú ý. Khoản công trái rất cao của Nhật có hai đặc tính. Thứ nhất, tuyệt đại đa số là "nội trái", được yết giá bằng đồng Yen, tức là "Nhật nợ Nhật" chứ không nợ ngoại quốc. Thứ hai, chủ nợ của đa số các khoản nợ ấy lại là Ngân hàng Trung ương Nhật, nghĩa là chủ nợ cũng là chủ nhà in giấy bạc và nhờ vậy có quyền quyết định về phân lời cao thấp khi bơm tiền ra. Vì thế, thị trường tài chánh Nhật vẫn ổn định và không bị giao động nặng - trong khi dân Nhật bấm bụng bảo nhau cho nhà nước vay tiền trong tinh thần liên đới gọi là "rau cháo có nhau". Khi Trung Quốc càng tỏ vẻ hung hăng đe dọa quyền lợi của Nhật thì người dân Nhật lại càng chịu đựng và hậu thuẫn chính quyền để cố gắng vượt khó khăn kinh tế. Bây giờ ta mới nói đến chuyện ngoại hối là hối suất đồng Yen....

Nguy cơ suy sụp

Việt Long: Như ông vừa trình bày thì có phải chăng là việc tiền Nhật mất giá là một hiện tượng có những lý do sâu xa và lâu dài hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa là câu chuyện còn rắc rối hơn vậy nếu ta nhìn trong trường kỳ.

Khoảng 40 năm trước, có lúc tiền Nhật quả thật là quá rẻ mà nhiều người đã quên mất rồi vì phải hơn 300 đồng Yen mới ăn một Mỹ Kim. Khi kinh tế toàn cầu bị tổng suy trầm vào các năm 2008-2009 và tiền Mỹ mất giá thì là lúc đồng Yen lên giá, một đô la chưa ăn được 80 Yen vào năm 2011. Nó chỉ bắt đầu sụt vào cuối năm 2012, rồi dập dình cả năm 2013 qua tới 2014 ở mức trăm đồng ăn một Mỹ Kim. Bây giờ mới sụt mạnh và còn sụt nữa, có thể tới 150 hay thậm chí 200 đồng vào một hai năm tới. Nhưng so với cái giá 300 hay 350 vào những năm 1970-1975 thì vẫn chỉ bằng phân nửa mà thôi.

Việt Long: Thưa về lâu dài thì ý nghĩa sẽ ra sao?


Nhìn trong lâu dài thì điều ấy có nghĩa là gì? Là trong khoảng 40 năm, có lúc tiền Nhật tăng giá gấp bốn so với đô la và doanh nghiệp Nhật bị thất thế khi cạnh tranh với doanh nghiệp Hoa Kỳ hay với thiên hạ. Họ phải tìm lợi thế bằng cách khác, chứ không nhờ tiền rẻ mà dễ bán hàng hơn.


   Một cách chậm rãi, thế giới đang gặp nguy cơ suy sụp nặng một cách cứ tưởng như bất ngờ và ngoài khối công nghiệp hóa.

-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Việt Long: Bây giờ ta mới nhìn qua xứ khác. Thưa ông, đồng Yen mà mất giá như vậy thì hậu quả sẽ là thế nào với các nước khác?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin lấy một thí dụ nổi bật nhất là nền kinh tế đứng sau nước Nhật và cũng lệ thuộc mạnh vào xuất khẩu, đó là kinh tế Đức. Sau đó mới tới Nam Hàn và Trung Quốc.

Trong giai đoạn khó khăn sau vụ Tổng suy trầm thì doanh nghiệp Nhật bị mất sức cạnh tranh so với doanh nghiệp Đức, coí thể là mất tới hơn một phần ba trong các năm 2010 đến 2012. Thí dụ như tại Mỹ này thì ta thấy xe hơi của Đức bán chạy hơn xe Nhật. Ngoài lợi thế từ chuyện tiền Nhật lên giá, ta  không quên rằng khi đó Trung Quốc dốc sức đầu tư vào khu vực nội địa là xây dựng hạ tầng cơ sở như cầu đường và gia cư địa ốc hơn là xuất khẩu. Nhờ vậy mà Đức trở thành đầu máy cứu vãn cả khối Euro. Bây giờ, cả hai lợi thế ấy của kinh tế Đức đều hết vì tiền Nhật mất giá và kinh tế Trung Quốc co cụm, mất khả năng nhập khẩu. Khi kinh tế Đức cũng suy trầm như người ta bắt đầu thấy từ tháng trước thì cả Âu Châu sẽ lâm nạn, nhất là khi các nước phải chấp hành chính sách cải tổ hệ thống ngân hàng theo yêu cầu của Hội đồng Ổn định Tài chính.

Việt Long: Phải chăng vì vậy mà hồi nãy ông mới nói đến một trận chiến ngoại tệ giữa các quốc gia khi tiền Nhật sụt giá?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Quả thật là Ngân hàng trung ương của Âu Châu có phản ứng bơm thêm tiền khiến đồng Euro sẽ mất giá. Nam Hàn cũng vừa có động thái hạ lãi suất, y như trường hợp của Trung Quốc. Ít ai nói ra cái chữ dễ sợ là một trận chiến về ngoại tệ nhưng sự thật thì xứ nào cũng kích thích kinh tế qua các biện pháp tiền tệ hay tín dụng với hậu quả là làm giảm tỷ giá đồng bạc so với các ngoại tệ khác. Các nước Á châu hiện lâm vào hoàn cảnh đó.

Khốn nỗi, người ta không thể xuất khẩu lên cung trăng để phục hồi kinh tế mà phải bán hàng cho nhau. Khi kinh tế trì trệ thì các nước nhập khẩu ít hơn và xứ nào sống nhờ xuất khẩu sẽ bị hại nhất vì dù có làm giảm giá đồng bạc thì cũng chưa thoát hiểm mà còn phải trả hóa đơn cao hơn khi mua hàng xứ khác với đồng tiền mất giá. Đấy cũng là bài toán nan giải cho ngân hàng trung ương của Việt Nam.

Một cách chậm rãi, thế giới đang gặp nguy cơ suy sụp nặng một cách cứ tưởng như bất ngờ và ngoài khối công nghiệp hóa, có chín nền kinh tế lớn bị nhiều bất trắc nhất, đó là Trung Quốc, Liên bang Nga, Brazil, Chile, Argentina, Ấn Độ, Indonesia, Turkey và Nam Phi. Ngoại lệ duy nhất vẫn là Hoa Kỳ dù tiền Mỹ lên giá, và hôm qua Thứ Ba 25, bộ Thương mại Hoa Kỳ đã điều chỉnh đà tăng trưởng theo hướng cao hơn.

Việt Long: Ông vừa nói đến sự kiện là "một cách chậm rãi, thế giới đang gặp nguy cơ suy sụp nặng một cách bất ngờ". Cách đây hơn một năm, trong dịp phân tích Hội nghị Ban chấp hành Trung ương kỳ bảy tại Hà Nội, ông có nói đến hiện tượng mà các nhà vật lý gọi là "cát truồi", nghĩa là một cách chậm rãi người ta cứ lặng lẽ tích lũy thêm những yếu tố thất quân bình cho tới khi có sự sụp đổ bất ngờ. Phải chăng, chúng ta đang chứng kiến một hiện tượng đó khi các nước đều cố hạ giá đồng bạc để thoát hiểm mà rốt cuộc lại kéo nhau vào khủng hoảng?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ rằng cái gọi là trật tự kinh tế chính trị của các nước là điều gì đó vô cùng phức tạp vì là kết quả của nhiều động thái khác nhau.

Về trường hợp Việt Nam thì tờ World Affairs vừa có bài bút ký khá dài của nhà báo Michael Totten với đề tựa rất lạ, đó là "Phải chăng đã đến ngày tàn của đảng Cộng sản Việt Nam"? Ra khỏi chuyện Việt Nam thì ta nhớ tới kế hoạch Nga bán năng lượng cho Tầu. Họ tưởng khôn khi nhận tiền bằng đồng Nguyên của Tầu thay vì đô la Mỹ. Nào ngờ dầu thô sụt giá và đồng Nguyên sẽ còn mất giá nữa trong trận chiến ngoại hối sắp tới trong khi đô la lên giá. Kết quả là Nga thu về đồng bạc mất giá trong khi vẫn phải trang trải các khoản nhập khẩu khác bằng tiền Mỹ. Tức là Tổng thống Vladimir Putin có thể hoành hành tại Ukraine và cùng Trung Quốc thì coi thường Hoa Kỳ chứ đang bị thiệt cả hai đầu. Những chuyện như vậy đang chậm rãi xảy ra trước mắt chúng ta mà ít ai chịu để ý!

Việt Long: Xin cảm tạ ông Nghĩa về lời cảnh báo này.

Việt Long & Nguyễn-Xuân Nghĩa
Theo RFA

========

Biện luận về người yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức


Kính gửi: Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế!

Tôi là Lê Thăng Long, tên bí danh là Lincoln Lê. Tôi xin bày tỏ đôi lời chứng minh cho sự vô tội của tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức. Doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức năm nay 48 tuổi, hơn tôi 1 tuổi, anh là bạn thân của tôi từ hồi còn là sinh viên đại học tới nay. Chỉ vì đấu tranh đòi quyền con người cho nhân dân Việt Nam mà doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức bị xử án 16 năm tù giam. Anh Thức bị giam tù từ năm 2009 đến nay, hiện anh vẫn còn bị giam tù tại Việt Nam. Anh Thức bị kết án theo điều 79 Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam với nội dung là: Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Thật sự quá vô lý khi xử anh Trần Huỳnh Duy Thức với tội danh này. Tôi xin chứng minh rõ về sự vô tội của anh Thức:

Xét về bản chất sâu sắc tại Việt Nam từ mấy chục năm qua đến nay chưa hề có chính quyền nhân dân thật sự đúng nghĩa. Chính quyền tại Việt Nam từ mấy chục năm qua đến nay thực sự về bản chất là chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam đã “tiếm quyền” (lời của nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An), đã chiếm chính quyền của nhân dân Việt Nam. Chính quyền chỉ thực sự là chính quyền nhân dân khi toàn bộ quyền lực của chính quyền là của nhân dân, đại diện cho nhân dân hoàn toàn. Tại Việt Nam có thực tế không thể chối cãi đó là quyền lực thực tế của chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam luôn cao hơn, bao trùm hơn quyền lực thực tế của các chức vụ như: chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng chính phủ. Nhân dân Việt Nam chỉ được tham gia bầu cử, ứng cử tạo nên các chức vụ: chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ. Nhân dân Việt Nam từ trước đến nay chưa bao giờ được tự do tham gia bầu cử và ứng cử chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam.

Quyền lực thực tế của chức vụ Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam luôn cao hơn, bao trùm hơn các chức vụ như: chủ tịch ủy ban nhân dân, chủ tịch hội đồng nhân dân ở các cấp chính quyền như: xã, phường, huyện, quận, tỉnh, thành phố.

Điều 4 hiến pháp Việt Nam có ghi nội dung là: đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện xã hội Việt Nam. Xã hội Việt Nam là bao gồm toàn bộ nhân dân Việt Nam và chính quyền Việt Nam. Toàn bộ bộ máy lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam từ cấp địa phương tới trung ương nhân dân Việt Nam không được tự do tham gia ứng cử và bầu cử.

Thực sự tôi nhận thấy bản chất đảng Cộng sản Việt Nam đang cai trị toàn bộ cả nhân dân Việt Nam và chính quyền Việt Nam. Chính quyền của nhân dân Việt Nam đã và đang trở thành chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam. Chính quyền Việt Nam gồm các hệ thống cơ bản như: nhà nước, chính phủ, quốc hội, hội đồng nhân dân.

Khi tại Việt Nam chưa thực sự có chính quyền nhân dân thực sự thì anh Trần Huỳnh Duy Thức lấy đâu ra chính quyền nhân dân để mà lật đổ ????? !!!!!

Nếu nói anh Thức lật đổ chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam thì may ra còn tí chút có lý có thể để mà xem xét.

Trên thực tế anh Thức không hề sử dụng bất kỳ một loại hình bạo lực nào tại Việt Nam. Anh Thức mới chỉ viết một số bài viết bày tỏ một số quan điểm về đòi quyền con người cho nhân dân Việt Nam mà thôi. Anh Thức muốn đảng Cộng sản Việt Nam hãy trả lại chính quyền cho nhân dân Việt Nam.

Tôi, luật sư yêu nước Lê Công Định, trí thức trẻ yêu nước Nguyễn Tiến Trung bị bắt giam tù và xử án cùng ngày với doanh nhân yêu nước Trần Huỳnh Duy Thức. Tôi, Định, Trung bị xử án nhẹ hơn anh Thức và đã ra tù.

Tôi và anh Thức đều bị bức cung, bị làm nhục hình rất tinh vi. Tôi rất phản đối chế độ chính trị độc tài và bộ luật vớ vẩn của đảng Cộng sản Việt Nam.

Anh Thức và chúng tôi đã xả thân để đòi quyền con người cho nhân dân Việt Nam. Vậy rất mong đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế hãy có tấm lòng bảo vệ quyền con người chính đáng của anh Thức cùng chúng tôi.

Cuối năm 2013 quốc hội Việt Nam có họp và bổ sung điều khoản quan trọng có nội dung là: coi trọng, tôn trọng và bảo vệ quyền con người cho nhân dân Việt Nam. Quyền con người phải nói cụ thể, không được chung chung mơ hồ. Việt Nam cần phải cụ thể đúng theo nội dung của công ước về nhân quyền quốc tế do Liên Hiệp Quốc đã ban hành từ năm 1946 đến nay vẫn còn hiệu lực là:

1/ Quyền tự do lập hội (hội có nhiều hình thái khác nhau như: đảng chính trị, công đoàn, phong trào nhân dân, câu lạc bộ sở thích, hội nghề nghiệp …)

2/ Quyền tự do tôn giáo.

3/ Quyền tự do bầu cử và ứng cử vào mọi chức vụ quyền lực của chính quyền, mọi bộ máy lãnh đạo xã hội.

4/ Quyền tự do ngôn luận. Tức là quyền tự do thành lập báo chí tư nhân, đài phát thanh tư nhân, đài truyền hình tư nhân. Quyền tự do nói lên sự thật, tự do hội họp, tự do phát biểu ý quan điểm riêng của mình trước công chúng là thuộc về quyền tự do ngôn luận.

5/ Quyền tự do biểu tình ôn hòa.

6/ Quyền tự do tổ chức trưng cầu dân ý.

7/ Quyền tự do học thuật.

8/ Nhiều quyền tự do khác nữa.

Chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam đã sử dụng vũ lực để cướp mất rất nhiều quyền con người của nhân dân Việt Nam. Chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam đã sử dụng sức mạnh bạo lực để cai trị, bắt giam tù, xử án oan sai anh Thức và tôi cùng nhiều tù nhân lương tâm khác. Không có một tù nhân lương tâm nào ở Việt Nam có tội hết. Yêu nước là không có tội. Tất cả mọi tù nhân lương tâm Việt Nam đều là những người rất yêu nước. Tôi đề nghị toàn thể đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế hãy làm tất cả những gì có thể nhất để can thiệp buộc chính quyền của đảng Cộng sản Việt Nam sớm trả tự do cho anh Trần Huỳnh Duy Thức cùng tất cả tù nhân lương tâm Việt Nam.

Tôi xin kính chúc toàn thể đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế luôn nhiều sức khỏe, bình an, may mắn, thành công, hạnh phúc.

Gia đình anh Trần Huỳnh Duy Thức biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn 23/11/2014 đòi trả tự do cho TRẦN HUỲNH DUY THỨC.

Sài Gòn - TP. HCM, Việt Nam, ngày 23/07/2014,

Lê Thăng Long – Lincoln Lê

Web: www.lethanglong.wordpress.com
FB: www.facebook.com/lethanglong.ptcdvn
Email: thanglong67@gmail.com
ĐCNR: 80 Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP. HCM, Việt Nam.
ĐTDĐ: +84-967375886,ĐTDĐ: +84-8-22245577.


Tác giả gửi trực tiếp đến VA News

Những thống kê thế giới về Việt Nam

KD: Bạn bè iu quí gửi cho bài viết này, không thấy đề tên tác giả. Nhưng khá thú vị. Xin đăng lên Blog để bạn đọc chia sẻ, suy ngẫm

Theo thống kê nầy , có anh chàng nào có lợi tức 200.000 đô / năm mà nói về Việt Nam là nơi tốt nhứt thì đúng là anh chàng nầy bị ấm đầu rồi hay bị chạm dây là điều chắc chắn.???lưởi hái tử thần hình cuối đang chờ khách hàng sộp.

Dân số


Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới. Bởi vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.

Diện tích:


Việt Nam có tổng diện tích đất liền khoảng 331,210 km2, đứng hàng thứ 61/189 quốc gia trên thế giới. Diện tích quốc gia cũng là một trong những đơn vị chính dùng để đánh giá độ lớn của quốc gia. Ở vị trí thứ 61, Việt Nam thuộc nhóm 1/3 quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt diện tích, Việt Nam không phải là kém.

Duyên Hải:


Việt Nam là một quốc gia có địa thế rất đặc biệt; vừa tiếp diện biển ở phía Đông, vừa dựa vào rừng cây và cao nguyên ở phía Tây. Việt Nam đứng hàng thứ 33/154 quốc gia có bề dài duyên hải dài nhất thế giới với chiều dài duyên hải 3,444 cây số. Nên biết rằng, có 47 quốc gia trên thế giới hoàn toàn nằm trong lục địa (không tiếp diện với biển) và 35 quốc gia có chiều dài duyên hải chưa đến 100 cây số. Bởi vậy, xét về mặt bề dài duyên hải, Việt Nam không phải là kém.

Rừng cây:


Việt Nam có tổng số diện tích rừng đứng hàng 45/192 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới với tổng diện tích rừng là 123,000 cây số vuông. Rừng Việt Nam được xếp loại rừng có hệ sinh thái đa dạng và đặc biệt.Mặc dù rừng cây ở Việt Nam bị khai thác một cách bừa bãi, nó vẫn nằm ở vị trí 1/3 các quốc gia đứng đầu về diện tích rừng.Bời vậy, xét về mặt diện tích rừng cây, Việt Nam không phải là kém.

Đất canh tác:


Việt Nam có tổng số đất canh tác là 30,000 cây số vuông, đứng hàng 32/236 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Tổng số lượng lúa được Việt Nam canh tác đứng hàng thứ 5 trên thế giới trong số 20 quốc gia canh tác lúa gạo. Xét về mặt đất canh tác (và đặc biệt canh tác lúa gạo), Việt Nam không phải là kém.

Việt Nam không nhỏ với đơn vị kích thước, dân số, đất đai, biển đảo, rừng cây v..v… nhưng lại yếu kém về phát triển kinh tế, giáo dục, xã hội, và văn hóa… do quản lý rất tồi:

1. Giáo dục:


Theo chỉ số Human Development, Việt Nam đứng hàng 121/187, có nghĩa là dưới trung bình. Không có một trường đại học nào của Việt Nam được lọt vào danh sách trường đại học có danh tiếng và có chất lượng.

2. Bằng sáng chế:


Theo International Property Rights Index [8], Việt Nam đứng hàng 108/130 tính theo giá trị trí tuệ, có nghĩa là gần đội sổ.

3. Ô nhiễm:


Theo chỉ số ô nhiễm, Việt Nam đứng ở vị trí 102/124, gần đội sổ danh sách.

4. Thu nhập tính theo đầu người:


Tuy thu nhập quốc gia của Việt Nam đứng hàng 57/193, Việt Nam lại đứng hàng 123/182 quốc gia tính theo thu nhập bình quân đầu người. Có nghĩa là Việt Nam đứng trong nhóm 1/3 quốc gia cuối bảng có thu nhập đầu người thấp nhất.

5. Tham nhũng:


Theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức Transparency International, Việt Nam đứng hàng 116/177 có nghĩa là thuộc 1/4 quốc gia cuối bảng.

6. Tự do ngôn luận:


Theo chỉ số tự do ngôn luận (freedom of press), Việt Nam đứng vị trí 174/180, chỉ hơn Trung Quốc, Bắc Hàn, Syria, Somalia, Turkmenistan và Eritrea, có nghĩa là nằm trong nhóm 1/20 thấp nhất thế giới.

7. Phát triển xã hội:


Theo chỉ số phát triển xã hội, Việt Nam không có trong bảng vì không đủ số liệu để thống kê. Trong khi đó, theo chỉ số chất lưọng sống (Quality of Life) thì Việt Nam có điểm là 22.58, đứng hàng 72/76, có nghĩa là gần chót bảng.

8. Y tế:


Theo chỉ số y tế, sức khoẻ, Việt Nam đứng hàng 160 trên 190 quốc gia, có nghĩa Việt Nam đứng trong nhóm quốc gia có tổ chức y tế tệ nhất.

Việt nam có đầy đủ tiềm năng nhưng tại sao tụt hậu ngày càng xa sau các nước khác?

Ai trả lời được đây?

Kim Dung
Theo blog Kim Dung

Vượt qua bầy đàn là quyền của con người

(Tọa đàm về Cơ chế LHQ về bảo vệ NBVNQ tại Hà Nội)

Phạm Chí Thành tường thuật.


Theo thông tin trên FB, sang nay đúng 8h20 phút mình có mặt tại tầng ba nhà thờ Thái Hà để tham dự tọa đàm: Cơ chế của Liên Hợp Quốc về bảo vệ người bảo vệ nhân quyền do 2 Diễn đàn Xã hội dân sự tổ chức với các diễn giả: TS Nguyễn Quang A, Blogger Phạm Lê Vương Các và Nhà hoạt động Nguyễn Hồ Nhật Thành.

Đây là lần đầu tiên mình tham dự một tọa đàm về nhân quyền. Rất thích thú khi nhìn thấy số lượng người tham gia rất đông đảo, có dễ ở khoảng 100 người. Đủ các lửa tuổi và thành phần. Nhà giáo, nhà báo, nhà văn, công nhân, chủ các ửa hàng tạp hóa, học sinh, sin viên…Có những người đã rất già, râu tóc bạc phở, nhưng chiếm số đông là thanh niên. Đặc biệt có bạn trẻ từ tỉnh biên giới xã xôi (Cao Bằng) vượt qua một chẳng đường dài đến để dự tọa đàm và các đại diện của sứ quán nước ngoài tại Việt Nam cũng đến tham dự.

Đúng 8h30 tọa đàm khai mạc. Chủ tọa trịnh trọng thông báo diễn giả, TS Nguyên Quang A rời nhà đên tọa đàm từ 5 giờ sáng nhưng giờ này vẫn chưa có mặt vì bị nhiều an ninh, dân phòng bám đuôi ngăn cản. Thiếu TS Quang A, nhưng tọa đàm vẫn tiến hành như lịch tọa đàm đã định.

Tọa đàm gồmg có 2 nội dung chính:1- giới thiệu về nội dung mà Người bảo về nhân quyền (NBVNQ) cần biết, (tức NBVNQ là ai? Những hành động vì nhân quyền và khi bạn đã trở thành Người bảo vệ Nhân quyền). -2 tọa đàm và chia sẻ trong việc thực thi bảo vệ nhân quyền của NBVMQ tại Việt Nam.

Tôi cứ tưởng người bảo vệ nhân quyền giống như người nh hung Lục Van Tiên “ Giữa đường dẩu thấy bất bằng mà tha”, nào ngờ có tiêu chỉ rất cụ thể rõ ràng. Đặc biệt, trong nội dung, thế nào là NBVNQ, cơ chế của Liên Hợp Quốc đã chỉ rõ, không phải anh làm việc trong một cơ quan về nhân quyền thì hiển nhiên anh là NBVNQ mà phải là người:

“Chấp nhận tính phổ quát và không thể phân chia của quyền con người, đuáng hay sai về mặt pháp luật không quan trọng. Quan trọng là bạn có quan tâm đên quyền con người” và phải “Hành động trong hòa bình, bất bạo động”.

Phần giới thiệu vưa xong thì TS Nguyễn Quang A có mặt. Tất nhiên TS tường thuật ít phút về hành lộ thoát đuôi bám của an ninh từ nhà đến Thái Hà. Ai ai cũng phẫn nộ về hành động vô lối này của an ninh.

Phân tạo đàm diễn ra sôi nổi và trong không khí trật tự. Có bạn hỏi, hoạt động về nhân quyền ở Việt Nam có đe dọa quyền lực của chính phủ không?Có là những phần tử phản động chống phá, bôi nhọ đất nước không?

Câu trả lời:


Có được quyền nhận tiền tài trợ của nước ngoài không? Chính phủ Việt Nam có công nhận những NBVNQ không?

Câu trả lời:


Tôi phải làm gì khi hoạt động bảo vệ nhân quyền của tôi bị đe dọa?

Câu trả lời:


Vân vân.

Lần đầu tiên trong đầu mình có những nhận thức này. Nó ví như ánh sáng soi mạnh vào vùng tối tăm của trí não mình. Người bảo vệ nhân quyền là những người hòa bình, đấu tranh trong hòa bình, chỉ đòi những quyền sống cơ bản mang giá trị phổ quát trong một thế giới người văn minh con người. Xã hội Việt Nam cũng là một xã hội con người. Mỗi người Việt Nam đấu tranh và đòi nhân quyền cho chính minh và cho xã hội đều là những hành động cao đẹp. Áy mà sao chính quyền lại ngăn trở? Ấy mà sao an ninh lại ngăn trở? Chẳng lẽ họ không biết chỉ có con người mới có khái niệm nhân quyền và phải đấu tranh đòi cho dược sống và làm việc trong môi trường mà quyền sống, quyền mưu càu hạnh phúc phải được tôn trọng. Vì:


mà chính phủ Việt Nam đã long trọng ký tham gia.

Tôi mong đất nước có thật nhiều những hội thảo, tọa đàm kiểu này để người Việt Nam minh biết rằng, con ngươi khác con vật là ở chỗ mình biết mình có quyền gì và phải đấu tranh để giành về quyền đó. Có như vậy xã hội Việt Nam mới là một xã hội văn minh, từng bướt vượt lên qua xã hội bầy đàn.

Mời các bạn xem một số ảnh do Phạm Chí Thành chụp.





Phạm Chí Thành
Theo blog Bà Đầm Xòe

Ai sẽ nhìn ra biển?

Bà Ruby Holt, một người vừa kỷ niệm tuổi 101 của mình ở bang Tennessee, Mỹ. Suốt cuộc đời của bà chỉ quẩn quanh ở ngôi nhà của mình và nơi làm việc. Sống bằng nghề thu hoạch bông vải, thanh bạch và cần mẫn, bà Ruby Holt đã nuôi lớn 4 đứa con của mình nhưng chưa bao giờ có dư dả để có được một chuyến đi xa khỏi nơi trú ngụ.

Trước ngày kỷ niệm bà 101 tuổi, khi được hỏi về một ước muốn cuối đời, bà Ruby Holt im lặng một lúc rồi nói bà chỉ muốn được nhìn thấy biển. Suốt cuộc đời quẩn quanh với cánh đồng và những rặng núi xa xa, bà Ruby Holt chỉ thấy biển qua truyền hình, qua tạp chí… “Người ta nói biển đẹp lắm, nhưng tôi chưa bao giờ có cơ hội đi đến”, bà Ruby Holt nói với vẻ ngại ngùng, chất phác.

Cùng với gia đình, bà Ruby Holt được đưa đi đến bãi biển ở Vịnh Mexico. Hình ảnh cụ bà sống qua một thế kỷ lần đầu tiên nhìn thấy, chạm chân vào cát và nước biển đã làm cho nhiều người xúc động đến rơi nước mắt. Như một đứa trẻ, bà Ruby Holt dè dặt nhúng chân vào một làn nước biển và mỉm cười. “Lạnh há”, bà Ruby móm mém nói.

Thật khó mà diễn tả được cảm nhận của con người khi đứng trước biển, cảm nhận sự vĩ đại của thiên nhiên, cảm nhận được sự nhỏ bé của mình. Nhưng với bà Ruby Holt thì cảm giác đó có lẽ còn nhiều hơn nữa vì trước khi vào cõi vô định, bà lại chứng kiến điều thật lớn lao trong cảm giác và ước muốn của mình – một ước muốn lương thiện. Cô đơn ngồi trước biển, sẽ khó có ai hơn bà Ruby khi cảm nhận sự phù du của cuộc sống, sự vô nghĩa của cuộc sống của con người, dù có sống được đến trăm năm.

Người ta kể lại rằng bà Ruby Holt ngồi im lặng rất lâu trước biển. Bà nhìn về cuối chân trời, nơi không có gì nơi đó, ngoài những làn sóng dịu dàng đuổi nhau đến bờ cát nơi bà ngồi. Những cánh chim bay thoáng qua bầu trời và ánh nắng chiều toả lan trên nét mặt răn reo của bà, như muốn sưởi ấm cho bà trong một ngày gió lạnh.

Điều làm cho rất nhiều người im lặng, nghĩ về mình, khi chứng kiến bà cụ 100 tuổi ngồi trước biển, như một cuộc từ giã đầy ý nghĩa với địa cầu. Người phụ nữ đó đã suốt trọn vẹn một cuộc đời thanh bạch, chưa biết đến bất kỳ một điều xa xỉ nào. Ấy thế khi chọn điều ước cuối, người phụ nữ đó lại chọn một điều bình dị khó ngờ. Tâm hồn của một người lương thiện sáng như một ánh cầu vồng, thanh thản đối diện trước đoạn đường cuối cuộc đời bằng nắng và gió, và sóng biển. Tất cả những điều đó không thể diễn tả hết bằng âm nhạc hay thi ca, mà chỉ bằng sự yêu mến và cảm nhận cuộc sống này.

Trong những câu chuyện biết được trong cùng một thời gian, còn có việc ông tổng thanh tra Trần Văn Truyền ở Việt Nam bị phát hiện có một khối tài sản khổng lồ. Nhiều ngôi nhà và đất đai của một viên chức nhà nước, mà theo lương chính thức công bố th oong taì chỉ có thu nhập vài chục triệu đồng một năm. Khối tài sản lớn đến mức nếu chiếu theo thu nhập công khai đó, nhiều thế hệ dòng họ của ông Trần Văn Truyền có làm cật lực thì chỉ mới mong có được một phần.

Khác với bà cụ 100 tuổi Ruby Holt, ông Truyền không nhìn thấy cánh đồng, không nhìn thấy cuộc đời của mình với sóng biển hay nắng, mà cái nhìn của ông chỉ hướng về nhà, xe, tiền của… nhưng quan trọng hơn, đó là của cải không thuộc về mình. Ông Truyền chỉ nhìn thấy những thứ nơi giam hãm cái nhìn con người ông vào những góc tù ngục nhất trong trái tim.

Bà Ruby Holt suốt cuộc đời, chưa thấy ai nói rằng bà tuyên bố mình là người lương thiện. Nhưng ông Truyền thì có. Trong cuộc chiến được giao phó trách nhiêm chống lại những kẻ bòn rút, cắn xé tài nguyên quốc gia, thụ hưởng cả từng đồng xu lẻ tiền thuế của dân nghèo Việt Nam, ông Truyền có tuyên bố nhiều lần mình là người tốt, là người sẽ không khoan nhượng với những kẻ xấu.

Có bao nhiêu người Việt nghèo khó và lương thiện trên đất nước này chưa bao giờ có thể đi xa khỏi nơi mình ở, chưa bao giờ thấy cái gì khác hơn ngoài mái tranh và ruộng vườn bấp bênh của mình? Và có bao nhiêu những người như ông Truyền, với cuộc sống không còn nhìn thấy gì ngoài dối trá, danh lợi và cưỡng bức tài nguyên của mảnh đất mình sinh ra? Khác bà Ruby Holt và những người Việt quẩn quanh ở quê nhà của mình, ông Trần Văn Truyền ắt đã đi nhiều nơi, đã từng ngồi ở những resort thượng hạng. Nhưng ngay khi đối diện với biển và tương lai, chắc ông Truyền cũng đã không còn đủ sự lương thiện để nghĩ về sự nhỏ nhoi vô minh đời mình, ngoài từ việc mơ cất thêm những mái lầu cao, và những con số để lừa gạt mọi người?

Tôi cũng tự hỏi có bao nhiêu người như ông Truyền đọc được những dòng này và suy nghĩ cho phần mình? Ai trong số họ sẽ một lần ngồi trước biển như cụ bà Ruby Holt, im lặng và nghĩ suy bằng mầm lương thiện sót lại?

Tuấn Khanh
Theo blog Tuấn Khanh

Ngày lễ Tạ ơn trên đất Mỹ và câu chuyện của những lá cờ

Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) lại tới, mở đầu cho một mùa lễ (Christmas season) kéo dài tới Noen, qua Năm Mới.

Thanksgiving năm nay rơi vào ngày thứ Năm thứ tư của tháng 11, tức 27 tháng 11, chứ không phải là ngày thứ Năm cuối cùng của tháng 11 như nhiều người lầm lẫn

Từ hơn mười năm nay, trong các ngày lễ ở Mỹ, tôi thích nhất ngày Thanksgiving vì tính chất gia đình của nó, bởi vì nó ngày lễ thế tục, của sự sum họp, ngày lễ dành cho tất cả mọi người, mọi tôn giáo, tín ngưỡng.

Theo American Automobile Club Mỹ (AAA), khoảng 41,3 triệu người Mỹ có gia đình (cha, mẹ) ở cách nơi cư trú 50 dặm hoặc nhiều hơn, sẽ khởi hành du lịch bằng xe hơi về thăm nhà, nhiều hơn khoảng 4,2% so với năm 2013 và cao nhất kể từ năm 2007. Năm nay số xe chạy trên đường nhiều hơn do giá xăng rẻ nhờ Mỹ phát triển công nghệ khai thác khí phiến đá sét, đã giảm xuống mức thấp nhất trong vòng 5 năm nay. Tại bang Texas xăng chỉ còn hơn 2,6 đôla/galon (gần 4 lít), còn giá trung bình trên toàn nươc Mỹ là khoảng 2,85 đôla/galon.

Các sân bay nước Mỹ sẽ vô cùng bận rộn. Cũng theo dữ liệu của AAA, 3,55 triệu người sẽ được tận dụng máy bay, nhiều nhất kể từ năm 2007. Giá vé trong kỳ nghỉ lễ tăng 1%. Theo truyền thống, ngày bận rộn nhất tại sân bay là thứ Tư, 26 tháng 11.

Người ta ước tính người Mỹ chi tiêu trung bình khoảng 573 đôla cho việc du lịch liên quan đến ngày Lễ Thanksgiving.

Năm nay ngày lễ tới khi cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ Tổng thống vừa xong, với chiến thắng của đảng Cộng Hoà, lớn nhất kể từ Thế chiến thứ Hai, chiếm 248 ghế tại Hạ Viện và 52 ghế tại Thượng viện, giành quyền kiểm soát toàn quốc hội.

Chỉ số thất nghiệp giảm chỉ còn hơn 5% đã không giúp được gì cho đảng Dân Chủ. Người Mỹ vẫn ca thán lương không tăng và nền kinh tế chậm chạp phục hồi suốt những năm qua hiển nhiên là do Barack Obama, Tổng thống thuộc đảng Dân Chủ.

Từ nay tới khi có tổng thông mới vào năm 2016 sẽ là giai đoạn, theo dự đoán, đứng tại chỗ của tình hình chính trị. Tổng thống Barack Obama rất khó xoay xở tìm kiếm được sự đồng thuận của quốc hội trong các chính sách của mình.

Sử dụng quyền hạn hành pháp, Tổng thống Barck Obama trong tháng 11/2014 đã ra sắc lệnh ân xá không chính thức cho 5 triệu trong 11 triệu di dân sống bất hợp pháp trên đất Mỹ. Đây là một quyết định táo bạo, hợp lòng người, nhưng nó sẽ khoét sâu thêm mâu thuẫn vốn có giữa đảng Cộng hoà và Tổng thống.

Bộ trưởng Bộ quốc phòng Chuck Hagel, nhân vật duy nhất thuộc đảng Cộng hoà trong nội các của Barack Obama từ chức theo gơi ý của Tổng thống là một thách thức trước tình hình đối ngoại căng thẳng: gửi lính qua Iraq đương đầu với ISIS, phía Đông Ukraina nóng bỏng vì sự can thiệp của Nga, thoả thuận không thành với Iran về vấn đề hạt nhân, bất ổn ở Afganistan, Bắc Triều tiên đe doạ thử vũ khí hạt nhân sau khi bị đưa ra Hội đồng toàn thể Liên Hiệp Quốc tố cáo về tội ác chống nhân loại, giải quyết tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông và Bắc Á...

Theo BBC, là người của đảng Cộng Hoà, ngoài lý do quan hệ không tốt với chính quyền Obama, người ta còn đoán thêm các lý do khác dẫn tới sự ra đi của Chuck Hagel, như thiếu hiểu biết về Trung Đông trong bối cảnh cuộc chiến chống Nhà nước Hồi giáo (IS) đang hồi gay gắt; thậm chí ông là vật tế thần cho chính sách ngoại giao và an ninh ẻo lả của Tổng thống...

Quyết định của Bồi thẩm đoàn không truy tố Darren Wilson, viên cảnh sát đã bắn chết thanh niên da đen 18 tuổi Michael Brown, làm không khí phản kháng của cư dân Ferguson trào lên mãnh liệt. Mặc dù công tố viên tiểu bang Missouri Robert McCulloch nói rằng, 9 trên 12 thành viên bồi thẩm đoàn bỏ phiếu thuận đã "dốc trọn trái tim và khối óc" để xem xét sự việc, phải "tách rõ cái nào là sự thật cái nào là hư cấu" và một số lời chứng đi ngược lại với bằng chứng. Thế nhưng dân chúng cho rằng phán quyết của bồi thẩm đoàn là thiên lệch, mang tính phân biệt chủng tộc. Người biểu tình đã tràn ra đường phố chỉ vài giờ sau khi có phán quyết. Đã xảy ra nổ súng, hôi của và nhiều tòa nhà cũng như xe hơi bị đốt cháy ở xung quanh khu vực xảy ra vụ bắn người. Tổng thống Barack Obama đã kêu gọi người dân ở Ferguson bình tĩnh và nếu có phản đối thì hãy "ôn hòa".

Bão tuyết chưa từng có ở Buffalo, thành phố phía Bắc nước Mỹ. Tuyết rơi dày tới 7 feet, mặc dù bắt đầu giảm từ ngày ngày thứ Hai, nhưng lại có những lo ngại về lũ lụt khi tuyết tan. Một số trường học bị đóng trong suốt tuần Lễ Thanksgiving.

Cận kề ngày lễ, có những tin tức không mấy vui vẻ, nhưng cũng giống như ở Việt Nam "Số tôi không giàu thi nghèo/Ba mươi Tết có thịt treo trong nhà", ước tính khoảng 45 triệu chú gà tây quay sẽ nằm trên bàn tiệc trong ngày Thanksgiving. Người Mỹ hào phóng chi cho bữa ăn tối trong ngày lễ khoảng 600 triệu đôla.

Ngày thứ 6, tức ngày kế tiếp sau ngày Lễ Thanksgiving, được gọi "Black Friday", hơn 100 triệu người Mỹ sẽ đi sắm đồ theo ước tính Liên đoàn Thương mại Mỹ và sẽ bỏ ra hàng chục tỷ đôla mua hàng đại hạ giá (năm 2007 người Mỹ chi tới 20 tỷ đôla, dù kinh tế lúc đó đã bắt đầu suy thoái).

Tôi qua Mỹ là thực hiện mơ ước của mình hồi từ hồi còn rất trẻ: cố gắng đặt chân lên đất Mỹ để xem tư bản nó ra sao mà phát triển thịnh vượng như thế. Tôi đã chạy khỏi Việt Nam, định cư và mưu sinh ở Ba Lan hơn hai mươi năm, là nhân chứng của sự sụp đổ chế độ cộng sản Ba Lan và tiến trình xây dựng dân chủ thành công trên đất nước này.

Năm 2003, trở về Ba Lan sau khi tham dự Đại hội Truyền thông Hải ngoại lần thứ nhất ở California tôi quyết định chuyển qua Mỹ. Tôi không thuộc những người qua Mỹ tị nạn cộng sản, nên chẳng phải mang ơn ai trong cộng đồng người Việt. Tự bản thân tôi tìm hiểu và buơn trải trên đất Mỹ. Ngay cả căn nhà tôi đang ở cũng mua hoàn toàn bằng tiền dành dụm được từ Ba Lan chuyển qua.

Tôi chằng có lý do nào để gắn bó với cờ vàng ba sọc đỏ. Tôi tôn trọng nó vì biết rằng, hầu hết các tiểu bang của nước Mỹ công nhận nó là biểu tượng của cộng đồng người Việt tự do ở hải ngoại. Nhưng qua những sinh hoạt với cộng đồng tôi nhận thấy trong tâm thức của hầu hết người Việt hải ngoại vẫn xem nó là cờ của Việt Nam Cộng Hoà (VNCH). Trong các buổi lễ người ta vẫn thực hiện nghi thức chào "quốc kỳ" và hát "quốc ca" của VNCH.

Người Việt hải ngoại có quyền hoài niệm quá khứ, có quyền suy nghĩ theo cách mà họ lý giải, nhưng cho rằng, cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ của Tổ quốc Việt Nam, là biểu tượng của tự do dân chủ và nhân quyền, rồi bắt người khác tranh đấu cho dân chủ tự do phải đứng dưới lá cờ ấy là không hợp lý. Trường hợp anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị ấn cờ vàng vào tay khi vừa đặt chân tới Mỹ tại sân bay, hay bị khoác lên cổ trong cuộc gặp mặt ở Washington DC hôm 23 tháng 11, nằm trong tư duy đó. Hành động này cũng giống như chế độ cộng sản buộc yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội.

Chính phủ, thành phố của các tiểu bang nước Mỹ công nhận cờ vàng là biểu tượng của đồng người Việt tại Mỹ, không đồng nghĩa với công nhận sự hiện hữu của VNCH. Nhà nước VNCH đã thua trận và không còn tồn tại về mặt pháp lý từ ngày 30 tháng Tư năm 1975. Nước Mỹ đang có quan hệ ngoại giao với nhà nước Cộng sản Việt Nam chứ không phải với VNCH.

Cờ vàng ba soc đỏ có cội nguồn và một truyền thống lịch sử dài từ thời Nguyễn, nhưng nhà Nguyễn sau khi đánh bại nhà Tây Sơn, thống nhất đất nước, đã chịu để cho nhà Thanh Trung Quốc phong vương và hàng năm triều cống, xem Việt Nam như một chư hầu lệ thuộc. Lấy lá cờ của một triều đại như thế làm lá cờ của Tổ quốc, theo tôi, không xứng đáng.

Cờ đỏ sao vàng là lá cờ mang ý thức hệ cộng sản, của một chế độ tội ác, đã gây ra bao nhiêu bi kịch cho dân tộc, do Đảng Cộng sản Viêt Nam áp đặt, vì thế nó chỉ có thể là cờ của Việt Nam trong giai đoạn Đảng Cộng sản Việt Nam cai trị. Nó không bao giờ là cờ của Tổ quốc Việt Nam.

Như vậy, cờ đỏ sao vàng và cũng như cờ vàng ba sọc đỏ đều không phải là lá cờ được nhân dân Việt Nam chọn lựa tự do và dân chủ.

Khi nào Việt Nam thật sự có tự do, dân chủ, một quốc hội được toàn dân chọn lựa qua bầu cử tự do quyết định, thậm chí thông qua một cuộc trưng cầu dân ý, chọn cờ nào, thì lá cờ ấy sẽ có giá trị vừa mang tính dân tộc vừa tính pháp lý, biểu tượng cho Tổ quốc Việt Nam.

Nhân ngày lễ Thanksgiving tôi muốn chia sẻ một số suy nghĩ tản mạn của mình với bạn đọc.

Cũng nhân ngày lễ này tôi bày tỏ lòng biết ơn và tri ân với Ba Lan và nước Mỹ!

Thanks You, America - đất nước văn minh, tự do đã cho tôi cơ hội được sống và làm việc, cho con cái tôi được hưởng một nền giáo dục tuyệt vời với con đường tương lai rộng mở.

Happy Thanksgiving!

Lê Diễn Đức
Theo RFA blog