VANEWS

Xung quanh hội thảo xóa bỏ án tử hình

Ngày thứ hai 26/01/2015 tại Dòng Chúa cứu thế ở Thành phố Hồ Chí Minh diễn ra một buổi hội thảo của các tổ chức xã hội dân sự Việt nam về việc xóa bỏ án tử hình. Việc này cũng bị gây trở ngại từ phía cơ quan công quyền theo như ông Huỳnh Công Thuận, một nhà hoạt động xã hội dân sự tại Sài gòn. Ông Huỳnh Công Thuận cho Kính Hòa Đài Á châu tự do biết là ông bị ngăn cản không cho ra khỏi nhà trong suốt hai ngày.


Buổi Hội thảo xóa bỏ án tử hình tại Dòng Chúa Cứu Thế ngày 26 tháng 1, 2015

Ông Huỳnh Công Thuận: Ngày 26 tháng giêng có buổi hội thảo về việc xóa bỏ án tử hình, đặc biệt có hai gia đình của tử tội Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng, và có các phái đoàn của lãnh sự Đức cũng như các nước Âu châu tham gia. Người ta không có mời trực tiếp từng người, mà tôi thì có chân trong các tổ chức xã hội dân sự, những người có điều kiện, phát biểu tốt, đến tham dự được thì đến, chứ không mời cá nhân. Trong đó có (nhóm) liên tôn giáo, nhất là hai gia đình chánh thì được mời, và người ta đến đây từ hồi hôm qua.

Kính Hòa: Nghe nói là Ông bị một số người nào đó chặn không cho ra đường phải không ạ?

Ông Huỳnh Công Thuận: Dạ đúng rồi ạ. Từ sáng ngày chủ nhật, mà tôi không hiểu là chuyện gì. Thường thường những người hoạt động nhân quyền như chúng tôi bị chận khi có một sự cố gì kiểu như biểu tình. Sáng sớm họ không cho ra, đuổi tôi vô, xe tôi phải để ngoài đường nguyên một ngày. Tới trưa đi ăn cũng không được. Hơn mười người đứng hai bên của luôn. Họ giả dạng là côn đồ, mà tôi cũng gọi họ là côn đồ luôn vì rõ ràng là như vậy. Tôi gọi báo công an, họ trả lời là ừ à rồi không thấy đâu. Mà tôi cũng tôn trọng pháp luật, chiều nay tôi làm đơn tố cáo rồi, còn giải quyết như thế nào là việc của họ.

  Sáng sớm họ không cho ra, đuổi tôi vô, xe tôi phải để ngoài đường nguyên một ngày. Tới trưa đi ăn cũng không được. Hơn mười người đứng hai bên của luôn. Họ giả dạng là côn đồ, mà tôi cũng gọi họ là côn đồ luôn vì rõ ràng là như vậy

Ông Huỳnh Công Thuận
Mà cái này là công khai chứ có cái gì đâu. Các này tôi nói thiệt, như dân gian người ta nói như là chó cùng cắn giậu chứ chẳng biết đúng sai gì nữa. Cái này cả thế giới người ta đều biết mà, có tôi hay không có tôi thì cũng …

Kính Hòa: Khi ông ra đường như vậy thì họ có đụng chạm gì tới thân thể không?

Ông Huỳnh Công Thuận: Hồi sáng họ nhào vô họ đánh tôi. Họ đứng bên ngoài họ chỉ  vô nói là cấm không được đi đâu hết. Tôi hỏi lại rất là đàng hoàng là anh là ai mà cấm tôi như vậy? Thế là họ điện thoại kêu tới thêm một người nữa, là sếp của mấy người này. Rồi họ quăng xe nhào vô, hai tên đánh tôi rầm rầm, bà con xung quanh thấy họ hung hãn quá cũng không dám can thiệp.

Kính Hòa: Những người này ông có quen mặt không?

Ông Huỳnh Công Thuận: Đúng ra là quen mặt, vì họ cứ theo dõi rình rập tôi, rồi tôi bị đánh, bị giựt điện thoại nữa. Tôi cũng đã từng thưa họ, chỉ đích danh họ, nhưng mà không tới đâu hết. Họ cũng từng truy sát tôi đập đầu tôi ngoài ngân hàng ở bến Chương Dương, tôi phải nằm bệnh viện bảy ngày, đầu bị khâu mấy mũi. Những người này là có dính líu đến vụ đó hết.

Mà tôi cũng thấy hơi lạ, vì trước đây mỗi lần có sự cố thì họ mời tôi tới đồn công an cả ngày luôn. Còn lần này thì họ giữ tôi tại nhà chứ không phải ở đồn công an. Tôi nghĩ là việc này họ làm để ném đá giấu tay. Tại vì tôi thưa sẽ không được vì họ giấu mặt, không xưng danh là ai hết, mặc dù mình biết họ là ai, người ta chối, đâu có nhận đâu. Nếu giữ tôi ở đồn công an thì tôi có thể thưa cái đồn đó được.

  Tôi không có đòi hỏi cái gì khác, trừ khi luật quá sai ví dụ như điều 258, thì chúng tôi sẽ phản đối, còn ngoài ra thì chúng tôi yêu cầu thi hành theo cái luật của họ

Ông Huỳnh Công Thuận
Kính Hòa: Sau nhiều lần bị phiền nhiễu, bị mời lên đồn công an, rồi sự việc hai ngày qua, ông cho là vì lý do gì mà ông bị như vậy?

Ông Huỳnh Công Thuận: Ở thành phố này, và cả ở nước Việt nam thì tôi là một trong những người đòi hỏi về nhân quyền. Mà nhân quyền của tôi là nhân quyền cho người Việt nam, ở trong nước Việt nam, theo pháp luật của nước Việt nam. Tôi không có đòi hỏi cái gì khác, trừ khi luật quá sai ví dụ như điều 258., thì chúng tôi sẽ phản đối, còn ngoài ra thì chúng tôi yêu cầu thi hành theo cái luật của họ.

Cái đó quá dễ cho nhà cầm quyền mà! Yêu cầu làm theo cái luật của họ mà. Khi làm ra luật thì họ đã có phần lợi và đẩy phần thiệt về cho người dân rồi. Mà khi đem cái luật ra để xài đàng hoàng cũng không được nữa. Chính chỗ đó là tôi luôn luôn đòi hỏi theo pháp luật. Yêu cầu người dân và cán bộ cũng phải theo pháp luật. Chính cái chỗ đó gây khó chịu cho người ta. Tôi không chửi bới, tôi không đòi hỏi làm theo cái luật bên Tây bên Tàu gì cả, chính chổ đó gây khó chịu cho người ta. Người ta không dùng luật để cản trở tôi được, nên họ đã chận ngang xương, họ dùng côn đồ. 

Vừa rồi là ông Huỳnh Công Thuận thuật lại cho chúng tôi sự việc ông bị cản trở và hành hung không đến dự buổi hội thảo về vấn đề xóa bỏ án tử hình. Chúng tôi cũng liên lạc được với bà Rưỡi, dì của tử tù Hồ Duy Hải, một trong hai gia đình có người mang án tử hình dự hội thảo này.

Bà Rưỡi cho chúng tôi biết:

Mình thấy án tử hình là vô nhân đạo. Không phải vì Hồ Duy Hải bị án oan mà tôi nói như thế, mà từ hồi còn nhỏ, còn đi học, tôi biết có án tử hình là tôi không thích. Rồi bây giờ gia đình có cháu Hồ Duy Hải mang án oan. Bảy năm nay tôi sống trong nơm nớp lo sợ cái ngày đó. Biết rằng mình bị hàm oan nhưng mà mình là người dân thấp cổ bé miệng, biết có ai nghe mình nói hay không, biết mình có được giải oan hay không! Cái ngày đó nó nằm trong tâm khảm tôi bảy năm nay, tôi rất là sợ. Thành thử khi tham dự buổi hội thảo hồi sáng này tinh thần tôi thấy rất phấn chấn.

Ông Hồ Duy Hải bị kêu án là đã giết chết hai nhân viên bưu điện tại một địa phương tại tỉnh Long An, tuy nhiên người ta cho rằng không có chứng cứ là ông Hải phạm tội. Vụ án tử hình ông Hồ Duy Hải gây nhiều phản đối trong công luận, và việc phản đối này đã dân đến việc hoãn thi hành án và chính phủ Việt nam đã lập một tổ làm việc liên ngành để tra xét lại vụ án.



Kính Hòa
phóng viên RFA
Theo RFA

Hoa Kỳ muốn 'là nhà đầu tư lớn nhất của VN'

Ông Ted Osius, đại sứ Mỹ mới nhận nhiệm kỳ tại Việt Nam đã nhắc tới tham vọng về việc Hoa Kỳ trở thành nhà đầu tư lớn nhất vào Việt Nam trong những năm tới, một cựu thứ trưởng Ngoại giao nói với BBC Tiếng Việt.

Từ phải qua: Thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc, kinh tế gia Phạm Chi Lan và ông Ted Osius, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam bên ngoài hội thảo hôm 26/01

“Bởi vì hiện nay, buôn bán hàng năm với Hoa Kỳ mới chỉ đạt 30 tỷ đô la, còn những nước khác đã lên đến 50, 60 tỷ đô la, và nếu Hoa Kỳ muốn đứng số một, vượt hơn thế, là điều rất đáng chú ý," ông Lê Văn Bàng cho biết sau hội thảo kỷ niệm 20 năm quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ tại Hà Nội hôm 26/01.

Vị cựu Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam nói để cân bằng trong khu vực châu Á, Hoa Kỳ còn phải làm nhiều điều nữa, chẳng hạn như hợp tác phát triển với các nước quan trọng hơn trong khu vực, như Nhật Bản, hay những nước khác, còn “Việt Nam chỉ là nước nhỏ thôi”.

Trả lời câu hỏi về phát biểu của Thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc trong hội thảo nói Việt Nam tin rằng sự can thiệp sâu hơn của Mỹ sẽ ‘có lợi cho toàn khu vực’ có phải là ý Việt Nam muốn Hoa Kỳ cân bằng lại với ảnh hưởng của Trung Quốc, ông Bàng trả lời:

“Tôi không đồng ý cách nói như thế, mà tôi cho rằng nếu Hoa Kỳ tăng cường sự hiện diện và hoạt động của mình ở châu Á – Thái Bình Dương, tăng cường quan hệ với những nước khác ở châu Á – Thái Bình Dương, sẽ đảm bảo cho quyền lợi của Hoa Kỳ ở khu vực này tốt hơn.

“Điều đó cũng có lợi cho hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực này.”



Việt Nam cũng được lợi hơn rất nhiều, theo vị cựu quan chức ngoại giao, khi hợp tác với Hoa Kỳ trong nhiều lĩnh vực, đặc biệt là thương mại, đầu tư, môi trường, cứu hộ thiên tai, cứu hộ cứu nạn trên biển và nghiên cứu khoa học.

Thông cảm vượt qua khác biệt

Một trong những điểm nổi bật so với các hội thảo quan hệ Hoa Kỳ- Việt Nam khác, theo ông Bàng, là hai bên đã ‘hiểu nhau hơn, thông cảm với nhau hơn’ để thúc đẩy quan hệ Việt – Mỹ phát triển hơn.

Quan chức ngoại giao của hai bên khi nói đến những khác biệt đã “gần hơn, thân thiết hơn, không như trước đây, khi nói đến những vấn đề chạm đến tự ái dân tộc, chẳng hạn như hội chứng chiến tranh Việt Nam ở Mỹ, đã có những ý kiến khó chịu.”

“Nay thì không còn nữa rồi, chúng tôi cùng nói với nhau cùng cố gắng để vượt qua hội chứng đó để quan hệ tương lai được tốt đẹp hơn.”

Những khác biệt còn tồn tại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, theo ông Lê Văn Bàng, là khác biệt văn hóa, hay khác biệt về tiêu chuẩn trong dân chủ, nhân quyền. Và phía Việt Nam cũng tỏ ra không hài lòng trong việc Hoa Kỳ áp giá cao lên các sản phẩm thủy sản của Việt Nam.

Toàn văn phát biểu của ông Ted Osius đăng trên trang chính thức của Sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam nhân Hội thảo quốc tế về 20 năm quan hệ song phương giữa hai nước, có đoạn viết:

“Mục tiêu của Hoa Kỳ rất rõ ràng: chúng tôi muốn giúp Việt Nam trở thành một quốc gia lớn mạnh, giàu có và độc lập, tôn trọng luật pháp và nhân quyền.”

Ông Ted Osius trả lời truyền thông Việt Nam trong sự kiện ở Hà Nội hôm 26/01

Ông Puneet Talwar, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề chính trị, quân sự, cũng nói tại học viện Ngoại giao Việt Nam hôm 23/01 rằng, 2015 là năm 'mang tính lịch sử', đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ giữa hai nước.

Ông nói hoạt động hợp tác an ninh giữa hai nước đã bắt đầu mang lại nhiều thành quả, nhưng "vẫn còn nhiều việc cần làm".

Đề cập đến căng thẳng trên Biển Đông, ông cho biết Washington tiếp tục ủng hộ các nỗ lực ngoại giao của khối ASEAN nhằm giải quyết mâu thuẫn, trong đó bao gồm việc đi đến Bộ Quy tắc Ứng xử (COC).

"Chúng tôi không hề do dự bày tỏ quan ngại về những diễn biến căng thẳng với các cấp cao nhất, trong đó bao gồm các lãnh đạo Trung Quốc", ông nói.

Hội thảo 'Quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ: 20 năm thành công hơn nữa' do Học viện Ngoại giao Việt Nam cùng Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội, Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế của Hoa Kỳ (CSIS) và Đại học Portland (Hoa Kỳ) tổ chức.

Theo BBC

Điểm mặt hàng loạt căn nhà mặt tiền, biệt thự, căn hộ cao cấp của gia đình Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình tại Hà Nội

Chưa tính những bất động sản hàng trăm ha đất chiếm được của dân nghèo tại quê nhà Quảng Ngãi, chỉ tính những bất động sản tại nội thành Hà Nội, gia đình ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao, Thành viên  Ban Chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng Nguyễn Hòa Bình đang sở hữu sơ sơ tới 8 căn nhà mặt tiền, biệt thự và căn hộ cao cấp, cụ thể như sau:

1- Căn nhà mặt tiền 3 tầng tại đường Giải Phóng

Căn nhà mặt tiền 3 tầng lầu tại số 1307 đường Giải Phóng, P. Hoàng Liệt, Q. Hoàng Mai, Hà Nội là nơi ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình và gia đình đăng ký hộ khẩu thường trú. Năm 2007, sau khi được phong hàm Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Phó Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát Điều tra, Bộ Công an, ông đã xây dựng trái phép căn nhà 3 tầng tại địa chỉ trên. Theo chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty TNHH MTV Tư vấn & Thẩm định giá Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) trị giá 22,5 tỷ đồng.

Bìa sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005


Sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005

Sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005

Bìa sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007

Sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007

Sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007

Trích chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) có giá 22,5 tỷ đồng

Trích chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) có giá 22,5 tỷ đồng

2- Căn biệt thự Vinhomes Riverside BL09-02

Ngày 7/5/2013, theo bản hợp đồng số BL09-02/VV/HĐMBBT, ông Nguyễn Hòa Bình và bà Phùng Nhật Hà đã mua căn biệt thự số BL09-02, đường Bằng Lăng 9 trên nền đất rộng 524,30m2 tại khu Vinhomes Riverside với giá 21,8 tỷ đồng, sau đó chi thêm hàng chục tỷ đồng vào việc tôn tạo, sửa chữa và chuyển về cư ngụ tại đây.

Căn biệt thự thô khi ông Nguyễn Hòa Bình mua vào thời điểm tháng 5/2013 với giá 21,8 tỷ đồng

Bản thiết kế 3D của căn biệt thự nguy nga tráng lệ so với những căn nhà xiêu vẹo của người dân nghèo Quảng Ngãi

Một góc sân vườn chẳng khác gì thiên đường mà nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được của người dân xứ Quảng

Mặt tiền căn biệt thự bề thế sau khi hoàn chỉnh thêm hàng chục tỷ đồng

Là nơi nghỉ ngơi của những mối quan hệ của bà Phùng Nhật Hà mỗi dịp cuối tuần

Bà Phùng Nhật Hà và một góc sân vườn của căn biệt thự

Nữ đại gia Minh Kỳ, một trong những nữ tướng đô la của bà Phùng Nhật Hà trong lần viếng thăm căn biệt thự

Cơ man là đồ cổ, tranh cổ quý hiếm chất đống trong (một góc) căn biệt thự, bà Phùng Nhật Hà đã từng thách đố khách dự tiệc về tổng giá trị của các món đồ cổ này, nhưng không ai trả lời được, cuối cùng được bà Hà bật mí lên tới hàng trăm tỷ đồng, “bạn bè thân thiết” được phen tái xanh mặt mũi

Tiền lương công chức của Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình có lẽ chỉ đủ trang trải chi phí phát sinh hàng tháng cho căn biệt thự?

3- Căn biệt thự Vinhomes Riverside AD01-58

Cùng ngày ký hợp đồng căn biệt thự BL09-02 nêu trên, ông Nguyễn Hòa Bình cũng đầu tư cho cậu quý tử Nguyễn Việt Anh (sinh ngày 27/9/1990) căn biệt thự số AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trên nền đất rộng 305,89 m2 với giá 13 tỷ đồng theo bản hợp đồng số AD01-58/VV/HĐMBBT ký ngày 7/5/2013. Căn biệt thự này cũng tốn thêm hàng chục tỷ đồng nữa của ông Nguyễn Hòa Bình cho chi phí sửa chữa, hoàn thiện và trang trí nội thất.

Căn biệt thự AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trị giá phần thô đã là 13 tỷ đồng của cậu quý tử sinh năm 1990 Nguyễn Việt Anh

Cậu quý tử Nguyễn Việt Anh cùng bạn gái tại căn biệt thự riêng vào dịp tết 2014

4- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HP08-33

Căn biệt thự tại số HP08-33, đường Hoa Phượng 8 cũng nằm trong khu Vinhomes Riverside thuộc sở hữu của Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy vừa được mua vào ngày 19/11/2014 trên nền đất rộng 430m2 với giá 18,9 tỷ đồng, hiện đang trong giai đoạn thiết kế.

Hiện căn biệt thự thứ 4 trị giá phần thô 18,9 tỷ đồng của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh đang trong giai đoạn hoàn chỉnh thiết kế

5- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HS06-29

Cũng “có hiếu” không khác gì Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tháng 12/2014 vừa qua, Nguyễn Tuấn Anh đã “trả ơn” kèm “bịt miệng” gia đình bên vợ vì đã đứng tên giúp hàng loạt doanh nghiệp ma bằng căn biệt thự số HS06-29 trên lô đất rộng 266 m2 tọa lạc tại đường Hoa Sữa 6, khu Vinhomes Riverside với giá 19,9 tỷ đồng, hiện Nguyễn Tuấn Anh cũng đổ thêm kinh phí 1,6 tỷ đồng nữa để đẩy mạnh giai đoạn hoàn thiện. Vợ chồng họa sỹ Hoàng Đăng Định và Nguyễn Thị Hằng đang chuẩn bị rời khu Láng Thượng để về hưởng thụ cuộc sống gần nhà sui gia Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình.

Bản thiết kế phòng khách căn biệt thự số HS06-29 trị giá 19,9 tỷ đồng do Nguyễn Tuấn Anh trả ơn cho gia đình nhạc phụ - họa sỹ Hoàng Đăng Định

Bản thiết kế phòng ngủ căn biệt thự số HS06-29 trị giá 19,9 tỷ đồng do Nguyễn Tuấn Anh trả ơn cho gia đình nhạc phụ - họa sỹ Hoàng Đăng Định

6- Căn E-01, Dự án khu nhà ở thấp tầng số 15, Ngõ 91, Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, Hà Nội

Căn nhà số E-01 thuộc Dự án Khu nhà ở thấp tầng số 15 ngõ 91 Phố Nguyễn Chí Thanh, Quận Đống Đa, Hà Nội do công ty CP Đầu tư & Xây dựng Phú Điền là chủ đầu tư được con dâu ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình là Hoàng Minh Thủy đứng tên mua ngày 4/11/2013. Diện tích đất 94,88 m2, tổng diện tích sàn 428,9m2 với giá 10,8 tỷ đồng.

Trích hợp đồng Hoàng Minh Thủy đứng tên mua căn E-01 với giá 10,8 tỷ đồng (trang 2)

Trích hợp đồng Hoàng Minh Thủy đứng tên mua căn E-01 với giá 10,8 tỷ đồng (trang 5)

Hiện căn nhà trên được Công ty thiết kế MoreHome (19 Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội) thiết kế lại nội thất.

Bản thiết kế phòng khách căn nhà E-01 trị giá 10,8 tỷ đồng của Hoàng Minh Thủy

Thiết kế phòng ăn căn nhà E-01 trị giá 10,8 tỷ đồng của Hoàng Minh Thủy

7- Căn hộ 1411 Vincom Centre Hà Nội

Căn hộ số 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre (114 Mai Hắc Đế, Hà Nội) được Nguyễn Tuấn Anh mua vào ngày 17/5/2009 với giá 6,7 tỷ đồng. Hiện căn hộ đang được vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh cho nước ngoài thuê với giá 52 triệu/tháng.

Trích sổ đỏ căn hộ 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh

Trích sổ đỏ căn hộ 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh

8- Căn hộ C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco

Vẫn chưa hết, vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy còn sở hữu căn hộ cao cấp số C(25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội có diện tích sàn 143,84 m2.

Trích sổ đỏ căn hộ cao cấp C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh

Trích sổ đỏ căn hộ cao cấp C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh

 Như vậy, thống kê cho thấy tài sản của gia đình ông Nguyễn Hòa Bình, Viện trưởng VKSND Tối cao cũng là khủng khiếp, không thua kém mấy so với gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Trong bài trước chúng tôi đã chỉ mặt thủ đoạn của hai cha con ông Nguyễn Hòa Bình nhằm chiếm đoạt đất và nhà của bà con nghèo Quảng Ngãi để làm 2 dự án lên đến gần một ngàn năm trăm tỷ đồng (1.500.000.000.000 VNĐ). Lòng tham của ông Nguyễn Hòa Bình cũng như ông Nguyễn Xuân Phúc là vô hạn, cơ man nào là đất đai như thế nhưng vẫn bằng mọi thủ đoạn gian trá để vơ vét cho mình hàng loạt biệt thự và căn hộ cao cấp như độc giả vừa thấy. Chỉ mới cộng sơ giá trị các biệt thự và căn hộ cao cấp tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ đồng, chưa tính tại Đà Nẵng và TP.HCM, chưa tính bao nhiêu là đồ cổ, kim cương và đô la giấu trong nhà, chưa tính những cổ phiếu tại các Ngân hàng và các Tập đoàn, chưa tính những khu đất vàng tại Hà Nội nấp dưới danh nghĩa các doanh nghiệp của con trai Nguyễn Tuấn Anh...

Cả gia đình ông Nguyễn Hòa Bình đều là Đảng viên, công chức nhà nước, con thì đứa vừa ra trường, đứa còn đang đi học nhưng sơ sơ về tài sản tính theo bất động sản tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ như thế, độc giả có thể suy xét tay và cả người của Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình xem đã nhúng chàm hay chưa? Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ trong các phóng sự tới, mong độc giả đón chờ.

Chân dung Quyền lực
Nguồn: Thanh tra Nhân dân

Ngày Quốc Tế Nhân Quyền được chào mừng ở Việt Nam ra sao

Chính phủ Việt Nam dường như đã có một chiến thuật mới đáng báo động chống lại các nhà hoạt động nhân quyền.

Image Credit: Nguyen Huu Vinh
Bị đánh hoặc bị nhốt vào tù, cái nào tồi tệ hơn? Đây là câu hỏi mà các nhà hoạt động ở Việt Nam đã phải suy nghĩ về Ngày Nhân quyền Quốc tế trong tháng này.

Trong hơn nửa thế kỷ qua, chính phủ Việt Nam đã bỏ tù người dân vì bất đồng quan điểm với mình. Gần đây, bằng những luận điệu cho thấy đã giảm bớt việc bắt giữ các nhà phê bình, họ cố gắng thuyết phục giới chính phủ và ngoại giao các nước rằng mình đang trở nên khoan dung hơn.

Rất khó biết được có bao nhiêu người bị bắt vì lý do chính trị, đặc biệt là ở các vùng nông thôn xa xôi của đất nước trong một nhà nước độc đảng một phương tiện truyền thông do nhà nước kiểm soát, nhưng rõ ràng là số lượng các vụ bắt giữ vẫn còn đáng báo động.

Không phải chúng ta đã chứng kiến là một cuộc "Nổi dậy ở Hà Nội" nhưng năm 2014 đã có ít nhất là 29 nhà hoạt động và các blogger bị kết án nhiều năm tù vì những tội danh có liên quan đến an ninh quốc gia như “lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước” (điều 258 luật hình sự) hoặc “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc “(Điều 87). Năm nay, hơn một chục nhà phê bình, gồm các blogger nổi tiếng Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Quang Lập, đã bị bắt giữ .

Có thể là một sự trùng hợp, nhưng trong cùng thời gian chính phủ tuyên bố giảm bớt các vụ bắt giữ chính trị, một xu hướng khác đã phát triển. đáng báo động. Giữa nơi công cộng, bọn côn đồ, những kẻ đại diện chính phủ trong quần áo dân sự, bắt đầu thường xuyên tấn công những người bất đồng chính kiến hoàn toàn không vi phạm gì. Gần đây nhất, ngày 09 tháng 12, blogger Nguyễn Hoàng Vi, trên đường đi bộ về nhà ở Thành phố Hồ Chí Minh đã bị một nhóm đàn ông và phụ nữ chặn đường, túm tóc, đánh đấm cô. Hàng chục người, trong đó có các thành viên của lực lượng an ninh chính phủ đóng chốt gác bên ngoài nhà ở của Vi, chỉ đứng nhìn xem mà không can thiệp. Khi một người lái xe taxi cố gắng đưa Vi đến bệnh viện, lực lượng an ninh đã ngăn chặn buộc ông phải đưa cô về nhà.

Sự cố này, xảy ra trước ngày Quốc Tế Nhân Quyền chỉ đúng một ngày,, đúng là một minh họa đáng buồn về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Vi và các blogger đồng nghiệp của cô là một lực lượng ngày càng có ảnh hưởng trong đời sống xã hội và chính trị của Việt Nam, những người đang sử dụng Internet để loan truyền thông tin và ý kiến không được cho phép trong nhiều phương tiện truyền thông truyền thống vốn bị nhà nước kiểm duyệt. Nhưng họ gần như luôn luôn bị tấn công về chính trị, pháp lý và cả thể xác.

Đây không phải là lần đầu tiên Vi bị côn đồ đánh đập vì thực hiện quyền nói lên suy nghĩ của mình. Năm ngoái, an ninh đã tấn công, nhốt cô và một blogger, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, trong nhà của Vi để ngăn chặn họ không thể tham dự một buổi họp mặt kỷ niệm Ngày Nhân quyền Quốc tế. Các nhà hoạt động khác đến ủng hộ họ cũng bị đánh đập. Trong nỗ lực để tổ chức một chuyến dã ngoại nhân quyền và phân phát hành bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền tại một công viên ở thành phố Hồ Chí Minh, tháng 5 năm 2013 Vi và các nhà hoạt động khác đã bị bắt giữ và tịch thu đồ đạc cá nhân. Ngày hôm sau, khi đến cố gắng đòi lại đồ đạc của mình, Vi, mẹ và em gái của cô bị đánh đập trước đồn công an.

Việc sử dụng những tên côn đồ tấn công các nhà hoạt động nhân quyền và các blogger đã gia tăng ở mức báo động. Trong tháng hai, những côn đồ vô danh đã đánh đập hai cha con blogger Huỳnh Ngọc Tuấn và Huỳnh Trọng Hiếu ở tỉnh Quảng Nam. Hai tháng trước đó, ông Huỳnh Ngọc Tuấn đã bị gãy xương trong một cuộc tấn công khác khi ông tiến hành vận động cho quyền của các cựu tù chính trị. Vào tháng Năm, bọn côn đồ này đã đánh gãy tay chân của Trần Thị Thúy Nga. Trong tháng mười, chúng hành hung bị thương Trương Minh Đức, một blogger, cựu tù chính trị . Thậm chí gần đây, vị Lãnh sự Pháp tại thành phố Hồ Chí Minh cũng đã bị hành hung thô bạo khi ông đi đến hiện trường cũa cuộc đối đầu giữa các nhà hoạt động và một nhóm côn đồ không rõ nguồn gốc.

Danh sách vi phạm cứ mãi gia tăng.

Trong tất cả những trường hợp này, không một ai bị buộc tội. Hầu hết các cuộc tấn công đã xảy ra trong giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt mọi người. Nhân viên cảnh sát mặc đồng phục không can thiệp, rất có thể vì họ tin rằng những kẻ tấn công là người của nhà nước. Đối với các công an khác, cố gắng ngăn chặn các cuộc tấn công như thế này, dù vì một quyết định mang tính đạo đức hay nghể nghiệp chỉ là việc quá mạo hiểm, có khả năng bị mất việc hoặc tồi tệ hơn.

Nhà chức trách cũng sử dụng những mạng gián tiếp (proxy) trong phương tiện truyền thông xã hội để tấn công và nói xấu các blogger và các nhà hoạt động. Dù chắc chắn đã mang lại khổ đau đến từng cá nhân nhưng những sách nhiễu, hăm dọa và tấn công dường như không ngăn cản được cộng đồng blogger sôi động tại Việt Nam. Ngày 10 Tháng 12, Nguyễn Hoàng Vi đã tải lên mạng hình ảnh hồ sơ cá nhân Facebook mới của mình mang khẩu hiệu tuyên bố: "Tôi ủng hộ quyền con người vì chúng tôi không thể cho phép họ lấy đi lòng tự trọng của mình"

Trong khi Liên minh châu Âu và Nhật Bản muốn tăng cường liên kết thương mại và Mỹ muốn quan hệ gần gũi hơn với VN như một đối trọng đến ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực, các nước này nên nhớ rằng những đối tác tốt nhất và ổn định nhất là các chính phủ tạo ra được một không gian an toàn cho tự do ngôn luận, không phải những chính phủ đánh đập và bỏ tù những người bày tỏ quan điểm của mình.

Brad Adams/The Diplomat
Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ

Thư gửi đại gia

Thưa ông/bà (mà tôi chưa được hân hạnh gặp),

ảnh minh họa
Tôi xin phép dùng chữ "đại gia" để gọi ông/bà trong thư này. Dù rằng danh hiệu này rất phổ thông ở Việt Nam (và có lẽ ông/bà cũng hãnh diện được gọi như thế) nhưng theo cảm nhận của nhiều người thì danh hiệu “đại gia” có ngầm ý châm biếm. Tôi chưa nghe ai dùng nó để gọi những người làm giàu nhờ phát minh, sáng tạo. “Đại gia” thường được dùng để gọi những người làm giàu do kinh doanh (kể cả bất động sản, chứng khoán, ngân hàng). Ai cũng nhìn nhận Warren Buffett là đại gia, nhưng ít ai gọi Bill Gates là đại gia (dù tài sản của hai người này xấp xỉ bằng nhau). Tuy nhiên, để xưng hô cho ngắn gọn, tôi xin gọi ông/bà là đại gia chỉ vì khối tài sản “khủng” của ông/bà, mà không hàm ý phân loại hay phê phán gì cả.

Thưa ông/bà,

Trước hết, tôi thành thực cám ơn ông/bà. Phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông/bà đã đóng góp không ít vào sự phát triển của nước ta từ những ngày đầu Đổi Mới. Nhờ ông/bà mà hàng triệu người Việt Nam có công ăn việc làm. Những đóng góp ấy, dù ông/bà làm chỉ vì lợi ích của chính ông/bà, cần được xã hội công nhận.

Tôi cũng xin chúc mừng ông/bà đã tích tụ được khối lượng tài sản khổng lồ. Phải thú nhận rằng, như nhiều người khác, đôi khi tôi cũng thắc mắc về nguồn gốc tài sản ấy, nhất là khi nó được tạo dựng trong một khoảng thời gian tương đối ngắn, chỉ trong 10, 20 năm gần đây. Lắm tiếng thị phi cho rằng tài sản của ông/bà là do kinh doanh bất chính, thậm chí phi pháp, hoặc dựa vào thế lực (mờ ám?) của bạn bè, thân tộc. Nếu có là như thế thì, tôi nghĩ, cũng là tình trạng thường thấy ở các quốc gia mới phát triển hoặc vừa chuyển đổi (kể cả Nga, Trung Quốc). Ngay ở Mỹ, cho đến đầu thế kỷ 20 thì đâu phải tài sản của đại gia nào cũng do tích cốc dành dụm, kinh doanh hợp pháp?

Dù sự thật là thế nào thì cũng phải nhìn nhận rằng ông/bà có khả năng kinh doanh hơn người, phát hiện cơ hội làm ăn ít ai thấy, và có tài khai thác những cơ hội ấy, nhanh chóng nhân tài sản của ông/bà lên hàng trăm, hàng nghìn lần. Hiển nhiên, ông/bà có nhiều biệt tài mà bọn dân đen chúng tôi không có, hoặc/và được may mắn ở vào những vị trí thuận lợi hơn hẳn chúng tôi.

Một sự thực nữa: trừ các bậc chân tu, hầu hết mọi người trên thế gian đều mong ước có những khối lượng tài sản như của ông/bà. Tiếc thay, tuyệt đại đa số đều không thực hiện được ước mơ ấy vì thiếu khả năng kinh doanh, hoặc kém may mắn, hay vì chọn lựa một ngành nghề mà dù có cực kỳ xuất chúng cũng không thể làm giàu được. Như vậy, khách quan mà nói, đến chừng mực nhất định, về phương diện nào đó, ông/bà đáng được khâm phục. Tôi thực tình nghĩ như thế.

Song, thưa ông/bà, mục đích của thư này không phải để làm rõ con đường tích tụ tài sản của ông/bà (việc ấy sẽ có những người khác làm, nếu họ thấy cần) mà để xin phép ông/bà cho tôi bày tỏ vài điều mà tôi hằng “tâm tư” (một chữ khá “thời thượng” hiện nay!) về vai trò và trách nhiệm của ông/bà đối với đất nước chúng ta trong giai đoạn hiện tại.

Là đại gia, hẳn ông/bà là thành phần cốt cán của một (hay nhiều) nhóm lợi ích, và nhóm lợi ích của ông/bà hẳn vận dụng các thế lực kinh tài hoặc quan hệ cá nhân để nhà nước ra những luật lệ thuận lợi cho nhóm lợi ích của ông/bà. Quốc gia nào cũng có hiện tượng này. Đòi hỏi Việt Nam là biệt lệ là hoàn toàn không thực tế. Tuy nhiên, ở những nước có một nền dân chủ lâu đời thì có những thể chế để chặn bớt hiện tượng ấy (ví dụ, công khai hóa các hoạt động “lobby”), và cũng có nhiều nhóm lợi ích với sức mạnh tương đương nhưng đối nghịch nhau nên phần nào có thể trung hòa ảnh hưởng chính trị của nhau.

Như vậy, phải thực tế mà nhìn nhận rằng khám phá và khai thác những lỗ hổng của luật pháp để làm giàu là chuyện xảy ra ở mọi quốc gia, ở mọi thời kỳ. Tuy nhiên, dùng thế lực của mình để cố tình ngăn cản những chính sách hoàn thiện nền kinh tế, làm toạc thêm những lỗ hổng, bóp méo thêm các cơ chế vốn còn non trẻ, chưa kiện toàn, thì tôi nghĩ không một xã hội nào có thể chấp nhận.

Tôi không muốn đi sâu vào chi tiết lãnh vực nào là cần sự lưu ý của ông/bà (theo tôi, đó là sản xuất, xuất khẩu, những công nghiệp mới...) và lãnh vực nào là không (theo tôi, đó là bất động sản). Quý ông/bà mong muốn làm giàu và xã hội phải tôn trọng quyền tự do ấy (dù theo tôi, làm giàu cho bản thân mà có lợi cho xã hội thì đáng khuyến khích hơn là làm giàu trong những ngành không có lợi, thậm chí có hại, cho xã hội). Làm thế nào để hướng toàn bộ nguồn lực quốc gia, qua đòn bẩy của đầu tư, của sản xuất, công lẫn tư, vào những ngành có ích cho sự phát triển bền vững của quốc gia là trách nhiệm của nhà nước, tôi chỉ mong ông/bà không cản ngăn hoặc bẻ lạc hướng những chính sách ấy vì lợi ích riêng, thậm chí ngắn hạn, nhất thời.

Tôi cũng mong ông/bà hằng tâm nghĩ đến đời sống của những công nhân đang làm việc cho ông/bà. Từ lý thuyết (như nhà kinh tế Stiglitz đã chứng minh) đến thực hành (như kinh nghiệm các công ty Costco, Google ở Mỹ cho thấy), khi lao động được ưu đãi (trên mức tối thiểu của thị trường) thì năng suất của họ sẽ cao hơn, và họ sẽ “trung thành” hơn với chủ doanh nghiệp, tăng lợi nhuận của công ty lên một cách rõ rệt. Liên hệ, tôi cũng mong ông/bà đóng góp nâng cao kỹ năng lao động của nước ta, bắt đầu từ giáo dục cơ sở. Trước mắt, chất lượng lao động càng cao thì càng đóng góp nhiều hơn vào lợi nhuận kinh doanh của ông/bà; xa hơn, một nền giáo dục tốt sẽ tạo nên những công nhân tốt cho công ty của con cháu ông/bà. Đó cũng là một cách ông/bà để lại gia tài cho thế hệ kế nghiệp ông/bà.

Thưa ông/bà,

Tôi cũng hi vọng ông/bà sẽ có ý thức nhiều hơn về trách nhiệm xã hội của ông/bà. Theo phỏng đoán của tôi thì đa số ông/bà còn quá trẻ để cầm súng chiến đấu trước 1975 (thậm chí nhiều ông/bà lúc ấy chưa chào đời) song hầu hết ông/bà đều xuất thân từ gia đình đã đóng góp nhiều vào cuộc chiến tranh giành độc lập của tổ quốc, thậm chí nhiều ông/bà có cha mẹ là liệt sĩ. Đành rằng quá khứ cùng nhau nằm gai nếm mật ấy ngày càng lùi xa trong tâm tưởng nhưng tôi nghĩ ông/bà vẫn chưa quên. Nói thẳng ra, trách nhiệm xã hội của ông/bà chính là trách nhiệm đối với con cháu những người đã từng là đồng chí của cha mẹ của ông/bà, chung vai sát cánh với cha mẹ của ông/bà trong những giai đoạn khó khăn của đất nước

Tôi không cho rằng tôi đòi hỏi quá nhiều ở ông/bà khi ước mong rằng ông/bà ý thức những trọng trách của một doanh nhân Việt Nam, những trọng trách mà doanh nhân nước khác hoặc là không có đối với nước họ, hoặc là có, nhưng loại khác. Nói rõ hơn, doanh nhân Tây phương ít có tự hào dân tộc như doanh nhân Đông phương. Và chính trong giới doanh nhân Đông phương thì người Nhật, người Hàn, ngươi Hoa, người Ấn hẳn là khác với doanh nhân người Việt bởi vì, tôi nghĩ, đối với họ thì đó là lòng tự hào dân tộc, còn đối với chúng ta thì đó là một nghĩa vụ đối với đồng bào vì những lý do lịch sử mà tôi đã nói ở trên.

Đã có một tài sản khổng lồ (dù tôi biết đối vơi ông/bà, không bao nhiêu là đủ) ông/bà nên nghĩ nhiều hơn đến việc san sẻ với người khác, cho những thế hệ mai sau. Tôi nghĩ rằng ông/bà không khỏi đau đáu nhìn đồng bào mình còn quá nghèo. Tôi hi vọng ông/bà không chai đá đến nỗi khi thấy những người lam lũ ngoài đường thì ông/bà không chút gì thương cảm, hoặc tệ hơn nữa, cho rằng sở dĩ họ nghèo khổ như vậy hoàn toàn là lỗi của họ. Một số ông/bà đã xây những chùa chiền nguy nga, bố thí cho những người bạc phước. Chúng tôi rất cám ơn những nghĩa cử ấy, nhưng tôi tin là ông/bà có thể làm hơn thế nữa: lập bệnh viện, xây trường, tặng học bổng cho học sinh, sinh viên nghèo... Nhũng hành động ấy, theo tôi, sẽ tạo thiện cảm từ đông đảo đồng bào của ông/bà, củng cố sự ổn định xã hội và, tôi dám nói, góp phần ủng hộ chế độ này (mà tôi nghĩ hầu hết ông/bà đều muốn duy trì nó).

Thưa ông/bà,

Tất nhiên là ông/bà có quyền hưởng thụ, song phong cách tiêu dùng và hưởng thụ của ông/bà có ảnh hưởng rất lớn đến xã hội, nhất là khi phong cách ấy được báo chí phóng đại, “lá cải hóa”, để “câu khách”.

Dù đúng hay sai, một bộ phận không nhỏ trong xã hội rất ganh tỵ với tài sản và lối sống phô trương của ông/bà và gia đình, nhất là khi nguồn gốc những tài sản của ông/bà có nhiều khoảng tối. Một sự thực khó chối cãi là, xuyên suốt lịch sử, không chóng thì chày, bất bình đẳng thu nhập phát sinh từ bất công xã hội, luôn luôn là ngòi nổ hăm dọa sự bền vững của chế độ. Bằng cách sống ít phô trương, kín đáo, ít ra ông/bà cũng đóng góp vào sự ổn định một chế độ mà nhờ đó ông/bà đã thành đạt như hôm nay.

Được giáo dục và sinh sống trong nền kinh tế thị trường, xem cá nhân là chủ thể tối hậu, tôi tin ở nguyên tắc căn bản là mỗi người có toàn quyền sử dụng tiền bạc của mình, theo sở thích của chính người ấy. Những tín đồ cực đoan của chủ nghĩa thị trường còn khẳng định rằng không ai được quyền phán đoán sở thích của người khác là thấp hoặc cao, xấu hay tốt. Nhưng, nhìn kỹ thì nguyên tắc căn bản này (sở thích của người tiêu dùng là “tối thượng”) có vài điểm cần xét lại. Một là khi ông/bà tiêu dùng với mục đích phô trương thì sự tiêu dùng ấy là một hành động mang tính xã hội (tác động đến những người mà ông/bà muốn phô trương), do đó xã hội có quyền phán đoán sự tiêu dùng ấy. Hai là, sở thích của ông/bà chẳng phải luôn luôn là tối hảo cho chính ông/bà. Nếu ông/bà dùng tiền ấy để thỏa mãn sự nghiện ngập có hại cho sức khỏe, chẳng hạn, thì thiết nghĩ xã hội có quyền phán đoán, thậm chí cản ngăn. Và ba là, ông/bà có chắc là sở thích của ông/bà có đủ rộng không? Có thể chăng có những thứ mà ông/bà không biết hoặc thiếu khả năng để thưởng thức (rồi cứ loanh quanh với dàn ôtô xịn, hàng hiệu, toa lết lát vàng (!))? Điểm này rõ ràng là tùy thuộc vào trình độ giáo dục và văn hoá. Nếu sở thích của ông/bà là hội họa, là văn chương, và ông/bà dùng tiền của mình để lập bảo tàng viện, gây quỹ cho các giải thưởng văn chương, nghệ thuật... thì chẳng những sự tiêu dùng ấy sẽ thỏa mãn sở thích của ông/bà mà còn có ích cho xã hội.

Tôi biết là mình khá hỗn hào khi đề nghị ông/bà mở rộng không gian thưởng ngoạn của ông/bà. Xin ông/bà tha thứ cho sự thiếu tế nhị này. Là đại gia, ông/bà hẳn có thể đi nghỉ dưỡng, du lịch bất cứ nơi nào trên thế giới (không kể những chuyến đi “làm ăn”), tôi mạo muội đề nghị với ông/bà rằng trong những chuyến đi ấy ông/bà nên nhín chút thời giờ để tiếp cận văn hóa địa phương: thăm viếng các bảo tàng viện, nghe những dàn nhạc đại hòa tấu, xem opera... và những dạng hình văn hóa cao cấp khác. Tôi tin rằng nếu có cơ hội tìm hiểu và chiêm ngưỡng các nền văn minh phong phú và đa dạng của nhân loại, ông/bà sẽ thấy sự nghèo nàn trong sinh hoạt văn hóa của Việt Nam và có những hổ trợ tích cực để chúng ta có một nền văn hóa tương xứng với chiều dài lịch sử và tinh thần sáng tạo của dân tộc.

Tất nhiên, doanh nhân không có trách nhiệm của nhà văn hóa (và, phải nhìn nhận, nhiều nhà văn hóa cũng chưa làm tròn nhiệm vụ của mình) song, với một “lối sống văn hóa”, tôi tin rằng ông/bà sẽ là tấm gương nhiều ảnh hưởng cho toàn xã hội, nhất là giới trẻ.

Sở hữu khối tài sản khổng lồ, ông/bà có đầy đủ phương tiện để thưởng thức những cái đẹp mà muốn tiếp cận cần phải có tiền (hiển nhiên, rất nhiều cái đẹp không cần tiền). Song, khả năng thưởng ngoạn văn hóa không phải bao giờ cũng là một năng khiếu bẩm sinh, nó thường đòi hỏi một trình độ văn hóa nhất định. Ai cũng có thể khen hoặc chê một bản nhạc thính phòng của Beethoven, một bức tranh của Dali hay một bức tượng của Giacometti.. Nhưng lời khen hoặc chê ấy có “chất lượng” hay không là tùy vào trình độ văn hoá của người thưởng ngoạn (và, tất nhiên, chúng ta cần đề phòng để tránh hợm hĩnh).

Thưa ông/bà,

Nói ngắn gọn, tôi không mong ước ở ông/bà điều gì hơn là trách nhiệm của một công dân Việt Nam, song trách nhiệm ấy của ông/bà là rất lớn hơn của bọn dân đen chúng tôi, bởi lẽ tôi nghĩ rằng tài sản “khủng” của ông/bà (mà tôi nhìn nhận cũng là nhờ tài kinh doanh của ông/bà) một phần nào đó (thậm chí không nhỏ) là do hoàn cảnh lịch sử của đất nước chúng ta, một đất nước mà bao nhiêu người (trong đó có thân nhân của chính ông/bà) đã hi sinh để được độc lập, thống nhất.

Nhân dịp đầu năm, tôi xin chúc ông/bà và quý quyến được nhiều may mắn trong năm mới, và mong ông/bà lượng thứ nếu vô tình mà tôi đã có những lời thất lễ trong thư này.

Kính thư,

Trần Hữu Dũng
tháng 1, 2015
Theo Viet-Studies

Thời báo Hoàn Cầu tuyên truyền xuyên tạc, chia rẽ lãnh đạo cấp cao Việt Nam

Cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc lại tung tin thất thiệt, kích động chia rẽ cố gắng tìm cách gây nhiễu loạn nội bộ Việt Nam.

Tân Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ted Osius bị Thời báo Hoàn Cầu lợi dụng làm cái cớ để công kích chia rẽ dư luận nội bộ Việt Nam, ảnh: Vietnamnet.
Thời báo Hoàn Cầu ngày 25/1 đăng bài bình luận với tiêu đề "Đòn bẩy thương mại có thể ngăn Việt Nam quay sang Mỹ", trong đó đưa ra nhiều bình luận xuyên tạc, chia rẽ lãnh đạo cấp cao Việt Nam và cổ súy cho tham vọng bá quyền, bành trướng lãnh thổ mà Bắc Kinh đang theo đuổi trên Biển Đông, reo rắc những suy diễn, hoài nghi gây bất lợi, chia rẽ nội bộ Việt Nam.

Đầu tiên Thời báo Hoàn Cầu nhắc tới việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp tân Đại sứ Hoa Kỳ Ted Osius hôm 7/1, trong đó tờ báo Trung Quốc tuyên truyền rằng: "Ông Osius đã trao đổi (với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) về việc Nhà Trắng sẽ linh hoạt hơn trong các cuộc đàm phán hiệp định Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP)". Thời báo Hoàn Cầu bình luận, đàm phán TPP Việt - Mỹ bắt đầu từ hơn 5 năm trước đây dường như đang bước vào giai đoạn cuối khi Mỹ chấp nhận một số thỏa hiệp với Việt Nam.

Hoàn Cầu tuyên truyền: "Việt Nam hy vọng hiệp ước kinh tế này sẽ thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của mình, và quan trọng nhất là giảm đi sự phụ thuộc lâu dài vào nhập khẩu từ Trung Quốc. Hơn nữa căng thẳng gia tăng ở Biển Đông đã đẩy Việt Nam đến chỗ phải tìm kiếm 'một người bảo trợ' để làm đối trọng với ảnh hưởng của Trung Quốc. Mỹ là lựa chọn tốt nhất của Việt Nam".

Cũng theo bình luận trên Thời báo Hoàn Cầu: "Năm nay sẽ đánh dấu kỷ niệm 20 năm ngày bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ. Bất chấp 2 nước đã có thời kỳ đối đầu, dịp này cung cấp cho cả hai bên động lực quan trọng để tiến lại gần nhau hơn. Thỏa hiệp của Washington trong các cuộc đàm phán TPP là một món quà cho Việt Nam, nhưng những món quà luôn được đưa ra với cái giá (phải trả)".

Xung quanh cái Hoàn Cầu gọi là "cái giá phải trả", tờ báo suy diễn tiếp: "Lịch sử đã chứng minh hàng triệu lần rằng Hoa Kỳ sẽ không bao giờ bỏ cuộc mà không có lý do trong các cuộc đàm phán, đặc biệt khi họ đã chiếm được thế thượng phong. Trong trường hợp này sự nhượng bộ của Washington không phải một chiến thuật hỗ trợ lợi ích nhỏ, mà là một chiến lược có thể tác động đến toàn bộ bối cảnh chính trị trong khu vực".

"Năm 2015 cũng sẽ là một năm căng thẳng đối với nền chính trị Việt Nam, đó là một năm để xác định người sẽ trở thành Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam", Thời báo Hoàn Cầu bắt đầu reo rắc những bình luận gây bất lợi cho Việt Nam, gây chia rẽ nội bộ Việt Nam: "Đại hội 12 Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ diễn ra vào tháng Giêng năm 2016 và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể trở thành Tổng bí thư". Nguy hiểm hơn, Thời báo Hoàn Cầu kích động chia rẽ khi xuyên tạc rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng "đại diện cho phe thân Mỹ"?!

Việc Thời báo Hoàn Cầu công kích bôi nhọ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là nhằm âm mưu đen tối chia rẽ nội bộ Việt Nam để dễ bề thực hiện tham vọng bành trướng lãnh thổ. Tờ báo này có lẽ đã "giật thót" khi nghe khẳng định của Thủ tướng: Quyết không đánh đổi chủ quyền lãnh thổ lấy một thứ hữu nghị viển vông nào đó, và Hoàn Cầu tìm cách bôi nhọ. Ảnh: Bloomberg.
Trong khi lãnh đạo cấp cao Trung Quốc ra sức tuyên truyền rằng họ không can thiệp vào công việc nội bộ nước khác thì Thời báo Hoàn Cầu, một phiên bản của Nhân Dân nhật báo - cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc lại tung tin thất thiệt, kích động chia rẽ cố gắng tìm cách gây nhiễu loạn nội bộ Việt Nam là một động thái hiếm thấy trong những năm qua. Chưa thấy Mỹ can thiệp vào nội bộ Việt Nam chỗ nào như Thời báo Hoàn Cầu tuyên truyền, nhưng tờ báo này "thả bom gây rối dư luận" nội bộ Việt Nam để phục vụ mưu đồ đen tối đã rõ như ban ngày - PV.

Hoàn Cầu xuyên tạc tiếp: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nếu trở thành Tổng bí thư khóa tới có thể sẽ làm thay đổi đáng kể chiến lược quốc gia và chính sách đối ngoại của Việt Nam, chào đón sự tham gia sâu hơn của Mỹ vào Việt Nam. Washington đã nhận ra 'tiềm năng' của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Đại hội 12 có thể là cơ hội duy nhất cho ông lên nắm quyền lực tối cao, Mỹ có ý định ca ngợi kết quả của các cuộc đàm phán TPP là một trong những thành tựu lớn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng".

"Trong trường hợp này Washington đang nỗ lực dùng thủ đoạn 'cách mạng màu' cũ mèm của mình để thu hút Việt Nam như 'con tốt Philippines' để kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc. Vì vậy 2015 sẽ là một năm quan trọng trong cuộc chơi 3 bên Trung Quốc - Mỹ - Việt Nam. Mặc dù Trung Quốc và Việt Nam đã nhanh chóng khôi phục lại quan hệ vào cuối năm 2014 sau một năm dài căng thẳng (do những hành động khiêu khích, xâm phạm vùng biển Việt Nam mà Trung Quốc hung hăng thực hiện, bất chấp luật pháp quốc tế - PV)."

Các nhà lãnh đạo cấp cao Việt Nam bao gồm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lâu nay khẳng định trước sau như một, Việt Nam không liên kết nước này chống nước kia, thực hiện chính sách đối ngoại độc lập tự chủ, đa phương hóa đa dạng hóa và Việt Nam muốn là bạn của tất cả các nước yêu chuộng hòa bình. Tuy nhiên, Thủ tướng cũng nhấn mạnh, Việt Nam quyết không đánh đổi chủ quyền lấy một thứ hữu nghị viển vông, kiểu như "nhà anh là nhà tôi".

Phát biểu của Thủ tướng đã nhận được sự đồng tình ủng hộ và hướng ứng nhiệt liệt của dư luận trong và ngoài nước. Phải chăng động đến tham vọng bành trướng lãnh thổ khó nuốt trôi, Thời báo Hoàn Cầu mới tìm cách công kích, chia rẽ nội bộ người Việt trước thời điểm quan trọng ảnh hưởng đến tương lai của đất nước?

Hơn nữa một cơ quan truyền thông chính thống, tuyên truyền của đảng Cộng sản Trung Quốc lại mỉa mai nước láng giềng là "con tốt" của Mỹ liệu có phải cái tát tờ báo này nhằm vào chính những tuyên bố thiện chí lãnh đạo cấp cao của họ vẫn nói rằng Bắc Kinh tôn trọng láng giềng, không can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác? Thời báo Hoàn Cầu tuyên truyền xuyên tạc, nói trắng dã tâm bành trướng Biển Đông bằng mọi giá: "Nỗ lực của Washington đối với Việt Nam sẽ phá vỡ các khuôn khổ an ninh khu vực dễ bị tổn thương, gây nguy hiểm đến tính toàn vẹn với chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc".

Trước Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Đinh La Thăng cũng trở thành mục tiêu công kích của Thời báo hoàn Cầu.
Nói cho đúng hơn, Thời báo Hoàn Cầu lo sợ tham vọng độc chiếm Biển Đông sẽ khó thành khi nó không chỉ xâm phạm chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của các nước láng giềng trong đó có Việt Nam, mà còn muốn hất cẳng Mỹ ra khỏi khu vực. Tham vọng khó đạt, Thời báo Hoàn Cầu quay sang la làng rằng Mỹ đang lôi kéo các nước khác "kiềm chế" Trung Quốc? Hợp tác bình thường giữa Việt Nam và Mỹ không nhằm vào một bên thứ 3, và đương nhiên chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam thì người Việt phải bảo vệ đến cùng, dù đối thủ có hung hãn tới đâu đi nữa - PV.

Thời báo Hoàn Cầu lên giọng dọa dẫm: "Những gì Trung Quốc sẽ phải đối mặt với nước láng giềng phương Nam (Việt Nam) có lẽ sẽ là một tình huống còn căng thẳng, mãnh liệt hơn những gì đã trải qua trong năm 2014"?! Nhưng rồi tờ báo xúi giục Trung Nam Hải: "Không giống như Mỹ trắng trợn can thiệp vào công việc nội bộ nước khác, Trung Quốc có thể sử dụng kinh tế, chấp nhận giúp ích Việt Nam nhiều hơn trong mối quan hệ song phương tích cực". Nếu "dụ dỗ" không xong, Thời báo Hoàn Cầu xúi Trung Nam Hải "có biện pháp trừng phạt nếu Việt Nam liên kết với Mỹ chống Trung Quốc"?!

Tờ báo này tuyên truyền: "Để ngăn chặn Việt Nam tiếp tục ngả về phía Hoa Kỳ, Bắc Kinh cần phải có lập trường 'mềm hơn một chút' về một số vấn đề để giảm bớt tình hình căng thẳng ở Biển Đông. Nếu không tình trạng căng thẳng sẽ ngày một gia tăng, tỉ lệ cược Việt Nam trở thành đồng minh của Mỹ sẽ tăng lên rất nhiều. Trung Quốc nên phát huy đầy đủ lợi thế truyền thống như một đối tác lớn của Việt Nam, sử dụng các biện pháp kinh tế khác nhau, đặc biệt là đầu tư, xây dựng cơ sở hạ tầng ở Việt Nam. Trung Quốc cần phải nỗ lực hơn nữa để thúc đẩy kết nối giữa hai quốc gia".

Ảnh chụp màn hình bài báo tuyên truyền xuyên tạc, kích động chia rẽ nội bộ Việt Nam trên Thời báo Hoàn Cầu.
Hoàn Cầu kết luận: "Lợi ích thực sự sẽ làm cho Việt Nam 'tỉnh táo trở lại', đủ để cân nhắc những ưu và nhược điểm khi cân nhắc các quyết định có liên quan đến Trung Quốc và Mỹ"?! Vậy cũng xin nhắc lại rằng, Việt Nam muốn làm bạn với nhân dân yêu chuộng hòa bình của các quốc gia trên thế giới, nhưng "không đánh đổi chủ quyền lấy một thứ hữu nghị viển vông".

Cũng chính Thời báo Hoàn Cầu mới đây đã từng lên giọng vu cáo Bộ trưởng Đinh La Thăng vì ông đã cảnh cáo thẳng mặt Tổng thầu Trung Quốc làm ăn lem nhem, gây tai nạn và nguy hiểm cho người dân Việt Nam, coi thường luật pháp nước sở tại. Những nhà thầu và dự án như vậy từ Trung Quốc thì không quốc gia nào chấp nhận được chứ chẳng riêng gì Việt Nam. Nếu Thời báo Hoàn Cầu nghĩ rằng có thể dùng nguồn vốn, nhà thầu như vậy để thao túng Việt Nam thì tờ báo này đã nhầm - PV.

Theo Giáo Dục Việt Nam